Tình Yêu Chết Tiệt Này

Chương 4: Trước khi anh trở thành ký ức(4)

Lan Đình Phương là một người rất chú trọng chất lượng sinh hoạt, không thích quán đêm, không thích những nơi phù hoa, bữa sáng sẽ tự tay làm, trứng gà, sữa, nước chanh cộng thêm một tờ báo, anh không mấy thích điện tử truyền thông, cứ việc tìm hiểu ở thông tin về anh trong vương quốc điện tử truyền thông là biết.

Hiện tại anh đang xem tờ báo có tên là “Chào buổi sáng, tân Trung Hoa”, cũng là một phân nhánh của truyền thông Á Thái. Nghe nói, hiện tại mỗi gia đình vào sáng sớm trên bàn cơm sẽ có thêm một phần báo “Chào buổi sáng, tân Trung Hoa.”

Lan Đình Phương cực ít làm bữa sáng, bữa sáng bình thường đều là Liên Hảo chuẩn bị. Uống một ngụm sữa, Liên Hảo bi ai phát hiện bản thân lại miên man suy nghĩ, suy nghĩ có phải anh đã quên ngày kỷ niệm kết hôn của bọn họ hay không, lời nói đêm qua có phải hay không chỉ là một cái cớ.

Buổi sáng của tháng tư ánh sáng vô cùng tốt, nắng sớm toả ra rơi ở trên tóc Lan Đình Phương, khiến anh trông sạch sẽ trong suốt giống như một vị thần. Liên Hảo đột nhiên nhớ không nổi cái người đem thanh xuân phẫn nộ bất mãn thành một cơn phát tiết trong quán bar ngày đó nữa.

Người cô yêu nguyên lai cũng từng có một thời niên thiếu hết sức lông bông, chỉ là do ở bên dưới ánh đèn sân khấu, bộ mặt tô son trát phấn kia nhìn sao cũng không rõ được tâm tình.

Cô rũ mắt xuống, mượn mi mắt che khuất hơi nước trong mắt, nếu để anh thấy được lại càng thêm phiền phức.

Nói thật đi, Cố Liên Hảo, có phải mày đang già đi không? Người ta nói biểu hiện của người già đi đều có một loại đặc thù chính là thích hoài niệm, còn gọi là hoài cựu, chính là nhớ tới những chuyện trước kia, lấy một loại bi ai để an ủi tâm tình.

“Liên Hảo!” Anh buông cái cốc, không nặng không nhẹ gọi cô.

“Vâng!” Cô nhẹ nhàng lên tiếng, vẫn như cũ cúi đầu, dao nĩa đẩy ra trứng gà.

“Chúng ta buổi tối cùng nhau xem phim đi!” Anh đẩy ra cái cốc, tựa vào lưng ghế: ” Không phải em thích Johnny Depp sao, anh ta vừa mới ra một bộ phim.”

“Được!” Lời mời này nếu đổi lại ở vài năm trước, Liên Hảo nghĩ bản thân khẳng định sẽ mừng rỡ nhảy nhót, đáng tiếc, hiện tại, cô không thể.

Nói đến xem phim, Cố Liên Hảo cùng Lan Đình Phương có duy nhất một lần xem phim là ở hai năm trước, một lần đó vẫn là do Lan Đình Phương thất hẹn mà chấm dứt. Liên Hảo còn nhớ rõ khi đó là mùa thu, bởi vì có một vị chính khách nước Pháp đến thăm Trung Quốc, vì hưởng ứng mối quan hệ thân cận Trung Pháp, cục điện ảnh cố ý tiến hành chiếu lại một số bộ phim thịnh hành của điện ảnh nước Pháp. Khi đó, trong đó có một bộ phim do Johnny Depp cùng nữ diễn viên người Pháp Juliet diễn chính.

Trong số các diễn viên chính trong phim điện ảnh 《 Chocolat 》 Liên Hảo cực thích Johnny Depp, thật ra, cô cảm thấy Lan Đình Phương cùng Johnny Depp khí chất rất giống nhau.

Liên Hảo luôn biết bản thân vì Lan Đình Phương nên mới thích Johnny Depp, nhưng Lan Đình Phương lại không biết.

Cô xin bạn của mẹ vé mời, cứ như vậy cầm vé mời giống một đứa nhỏ sợ sệt, bối rối đứng trước mặt Lan Đình Phương nói: “Đình Phương, anh có thể đi xem phim cùng em không? Em rất thích Johnny Depp.”

Lúc đó anh suy nghĩ một lúc thì đồng ý.

Cứ như vậy, cô ngây ngốc ở phòng quần áo thử từ bộ này đến bộ khác, cuối cùng, cô mặc một chiếc váy màu đỏ rượu mang theo phong cách Âu Châu có làn váy xoè rộng, đeo khuyên tai, đem bản thân trang điểm duyên dáng yêu kiều đứng đợi trước tờ áp phích. Mang theo nho nhỏ hồn nhiên, bày ra tư thế xinh đẹp nhất, dùng một ngàn phân thành ý khẩn cầu Thượng Đế rằng chàng trai cô yêu sẽ bị bóng lưng cô hấp dẫn, phát hiện ra cái tốt của cô.

Liên Hảo đặc biệt tín ngưỡng một câu nói, mục sư đối với đứa nhỏ dũng cảm ân cần nói: bạn nhỏ thân mến, Thượng Đế sẽ không dễ dàng chạm vào con, nhưng mà, ngài đang nhìn đến con.

Đúng vậy, cuối cùng, Cố Liên Hảo, Thượng Đế đang nhìn mày, cuối cùng, Thượng Đế cũng nhìn đến mày.

Đợi nửa giờ, anh điện thoại đến, anh nói anh muốn ra biển.

Sở thích lớn nhất của Lan Đình Phương chính là ra biển, anh còn thích mua du thuyền, anh còn có được chứng chỉ điều khiển du thuyền quốc tế, vừa ra biển chính là hai ba ngày.

Ngày đó, cô cứ đứng ngây ngốc nhìn tờ áp phích phim《 Chocolat》 Một cô gái đi ngang qua kinh ngạc hỏi cô: “Phim điện ảnh này có một cái kết cục tốt thế sao cô lại khóc?”

Cô trả lời: “Không có, tôi chỉ là nhớ tới người tôi yêu, người tôi yêu cũng thích ở trên biển.”

Johnny Depp vào vai nam chính, là một gã thích lái thuyền ở trên biển phiêu lưu, cuối cùng vì yêu mà lựa chọn cập bờ, cô gái kia nói phim có một cái kết cục tốt, cho nên Liên Hảo cảm thấy bản thân là vì vui mừng mới khóc.

Rời khỏi rạp chiếu phim, màn hình lớn trên nhà cao tầng đang phát ra một đoạn phim ngắn. Vừa mới hai mươi lăm tuổi, cô gái Trung Quốc ở Vienna bỗng nhiên nổi tiếng, còn thỉnh thoảng lồng ghép vào đoạn cô ấy đang diễn xuất.

Cô gái mặc một thân màu đen trang điểm trung tính, đội mũ dạ, đứng ở vũ đài trung ương biểu diễn cùng đàn violon, thân hình bé nhỏ lại cất lên nhạc khúc giống như cuồng phong mưa rào, cuối cùng âm nhạc kết thúc, cô gái đứng ở trên đài thở hào hển, giơ tay lên, trên đầu mũ dạ bay về phía thính phòng, lúc này, mọi người mới từ trong cuồng phong mưa rào tỉnh lại. Sau đó, là tiếng vỗ tay vang trời, người xem bắt đầu có tiết tấu kêu lên cái tên tiếng Trung: Bách An Ny, Bách An Ny.

Đứng ở dưới toà nhà cao tầng kia, Liên Hảo nâng tay sờ sờ mặt mình, hoàn hảo, nước mắt đều đã được cái kết hoàn hảo của bộ phim kia hong khô.

Về sau, Liên Hảo không mấy thích xem phim, cảm thấy phim ảnh này nọ rất dễ làm cho người ta trở nên đa sầu đa cảm.

“Liên Hảo!” Giọng anh gần ở bên tai lại đánh gãy hồi ức của Liên Hảo, cô kích động ngẩng đầu, anh đang nhìn cô chăm chú, anh hỏi cô: “Thế nào mất hồn mất vía?.”

Liên Hảo miễn cưỡng cười: “Không có, em vừa mới nghĩ đến chuyện công việc.”

Trước khi rời cửa, anh bỏ lại một câu: “Buổi tối anh dặn Tiểu Đao tới đón em.”

Theo Liên Hảo, về đêm đèn đường ở Bắc Kinh quá mức chói mắt, Liên Hảo vẫn là thích đêm ở Quảng Châu, người người náo nhiệt, mọi người ăn mặc cũng tùy tiện, áo thun, quần đùi, Liên Hảo ở phố xá sầm uất như vậy nên trong lòng cũng sẽ náo nhiệt theo. Mà lúc này đây cô tựa đầu trên cửa sổ xe, nhìn đèn đuốc vụt qua, trong lòng lại là một mảnh hoang vu.

Tiểu Đao xuyên qua kính xe nhìn người ngồi ở phía sau, suốt ba năm làm tài xế cho Lan tiên sinh thì đây là lần thứ tư anh ta chở người phụ nữ này. Áo sơ mi màu trắng, quần màu đen, giày da đế thấp trung tính. Cô im lặng ngồi đó, như vậy có thể thấy, vị Cố tiểu thư này cùng Lan tiên sinh khí chất có chút giống nhau, đều là người lạnh lùng ít nói.

Đi vào đại sảnh rạp chiếu phim, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lan Đình Phương, hơn phân nửa tóc mái che khuất cái trán, đội nón mang kính đen, anh mặt áo sơmi màu nâu nhạt, hoá trang rất hoàn hảo. Anh cầm trong tay coca và bỏng đứng ở nơi đó đợi cô, thoáng chốc, Liên Hảo trong lòng lại xuân về hoa nở, muôn tía nghìn hồng.

Khi bộ phim bắt đầu chiếu, Lan Đình Phương tháo mắt kính, Liên Hảo vụng trộm nghiêng mặt nhìn anh, ở trong ánh sáng mờ nhạt lúc sáng lúc tối của rạp phim cô có thể nhìn thấy lông mi anh thật dài. Lông mi của Lan Đình Phương so với con gái có khi còn dài hơn, đây là cùng anh kết hôn ngày thứ ba cô mới biết được, trong ánh sáng buổi sớm, cô cứ như vậy gần gũi nhìn anh, trong lòng có một loại hạnh phúc không nói nên lời.

Johnny Depp sắm vai thuyền trưởng Jack, khiến người trong rạp phim cười ha ha không ngừng. Liên Hảo không khỏi cũng mỉm cười theo, anh đang tựa vào vai cô ngủ, hành động này khiến cho lòng cô mềm nhũn, giống như khi chân dẫm lên bờ cát nhuyễn, cô không dám động, sợ vừa động cát nhuyễn liền lập tức biến thành vũng bùn.

Thời điểm Lan Đình Phương tỉnh lại, rạp chiếu phim đã không còn một bóng người, anh tựa vào vai Liên Hảo, đầu tiên mở mắt ra anh thấy được vành tai cô, thật nhỏ nhắn, mặt trên có ba cái lỗ tai, trong lúc đó anh chợt hốt hoảng.

Lan Đình Phương nhớ tới cô gái đứng khóc dưới tàng cây của một năm nào đó, đứng trước cây cứ như vậy bi thương kể ra: “Ba, sao ba có thể làm như vậy? Sao có thể bởi vì tịch mịch mà quên mất mẹ, sao có thể bởi vì tịch mịch mà đi yêu người khác, ba, vì trừng phạt ba, con đi đánh lỗ tai, con còn đánh tận sáu cái, một bên ba cái, con muốn đeo lên đủ màu đủ dạng khuyên tai, cho ba ở trước mặt bạn bè mất mặt, vốn con còn muốn đem tóc nhuộm thành vàng rực, con muốn đi xăm hình, nhưng con không thể làm mẹ khổ sở thêm nữa, ba đã khiến mẹ đủ khổ sở rồi.”

Dưới tàng cây, chung quanh cô gái tản ra sự cô đơn cùng xót xa, vì thế, anh bèn từ trên cây nhảy xuống, thật xúc động nói: “Này bạn học, nếu thích thì cô cứ làm đi! Tôi giúp cô.”

Từ đó về sau, cứ cách một đoạn thời gian, cô sẽ lại xuất hiện trước mặt anh, sau này còn xung phong nhận làm chân chạy việc cho ban nhạc của bọn họ, lên tiếng không cần tiền chỉ muốn nghe nhạc. Thỉnh thoảng bao lớn bao nhỏ mang đến đều là thực phẩm nhập khẩu, khi đó, người trong ban nhạc không phải thật sự thích cô, chỉ cần liếc mắt một cái cũng biết được cô đến từ gia đình tốt. Sự thật cũng chính là như thế, ba cô là một phiên dịch viên chính phủ, thường xuyên có thể ở trên tivi nhìn thấy ông đứng ở bên người các vị lãnh đạo, mà mẹ cô là một quan ngoại giao. Khi đó, ai cũng đều cho rằng đại tiểu thư cô đang muốn vui đùa trong chốc lát mà thôi, không ai có thể nghĩ đến cô lại theo bọn họ từ trung học cho tới tận đại học.

Đêm khuya, giữa rạp phim trống trãi, Lan Đình Phương nheo mắt lại quan sát người vợ của chính mình, ánh mắt cô dừng ở nơi nào đó không có điểm dừng, biểu cảm nhu hòa điềm đạm.

Lan Đình Phương không biết vì sao lại cảm thấy trong lòng có chút lắng động, giống như có gió mát nhẹ nhàng thổi qua trong lòng, khiến anh không tự chủ được muốn nói ra một ít lời nói cám ơn người phụ nữ này nhiều năm qua đã gắn bó làm bạn, cùng anh đi qua nhiều thời điểm gian khổ.

Năm đó, thời tiết Quảng Châu nóng như lửa đốt, bọn họ canh giữ ở cửa khách sạn mà một tổng đại lý người Mỹ đang ở, đó là một nơi rất cao cấp, nhân viên khách sạn cũng chỉ cho bọn họ đợi ở bên ngoài. Khi anh đứng đó, ánh mặt trời chói chang như muốn đem anh nướng chín, cũng không biết cô lấy đâu ra nước khoáng, dùng nước khoáng làm ước khăn tay giúp anh lau mặt, chờ anh cảm thấy bản thân cả người mát mẻ, quay đầu lại thì vị doanh nhân người Mỹ kia đang đứng ở cách đó không xa nhìn bọn họ. Ông ta nói một câu: “Hai người đã cho tôi thấy được truyền thống tốt đẹp của người Trung Quốc.” Vài giờ sau, bọn họ chiếm được quyền đại lý ở Trung Quốc, khiến rất nhiều người cạnh tranh ưu tứu mở rộng tầm mắt.

Lan Đình Phương còn nhớ rõ lúc đó vị doanh nhân người Mỹ kia nói cho anh nghe, bọn họ làm ông ta nhớ tới cặp vợ chồng Trung Quốc từng thuê nhà cùng ông ta trước đây. Người chồng dậy sớm đi làm cực khổ là vì muốn cho vợ của mình được ở trong một căn phòng rộng rãi sáng sũa hơn, người vợ thừa dịp chồng đi làm thì đi làm người giúp việc theo giờ, đem tiền kiếm được đi mua xương về hầm canh cho chồng ăn, người vợ còn nói dối chồng mình là của chủ nhà thừa lại.

Lan Đình Phương luôn luôn biết, Cố Liên Hảo là người phụ nữ tốt, chịu khổ nhọc, biết điều lại còn rất bao dung.

“Liên Hảo..” Miệng hé mở, Lan Đình Phương có hơi khẩn trương, anh không biết phải dùng từ gì để biểu đạt cảm kích của bản thân mình.

“Vâng…” Cô bình tĩnh lên tiếng, một nửa khuôn mặt ẩn ở trong bóng đêm: “Anh tỉnh rồi!.”

Cô nhìn anh sau đó vươn tay ra, càng lúc càng đến gần, ánh mắt của cô quá mức ôn nhu, theo bản năng Lan Đình Phương tránh mặt đi, bàn tay trắng nõn kia cứng đờ giữa không trung, sau vài giây mới nhẹ nhàng dừng ở trên tóc anh.

Từ trên đầu anh lấy xuống bỏng ngô, Liên Hảo trong lòng chua xót cực kỳ.

“Trên đầu anh có bỏng ngô.” Liên Hảo đem bỏng quăng vào bóng đêm, cũng đem cả mặt mình ẩn vào bên trong bóng tối.

Phản ứng theo bản năng vừa rồi của anh khiến trong lòng Liên Hảo nổi lên từng đợt cảm giác vô lực, vợ chồng không nên như vậy, không nên chỉ như vậy, vợ chồng nên giống cặp nam nữ ngồi ở phía trước bọn họ, khi người vợ vì chồng mình đem bỏng đưa đến bên miệng, người chồng sẽ đáp lại vợ mình bằng một nụ cười hết sức tự nhiên, giống như đây là hành động hiển nhiên chứ không phải hành động né tránh như anh vậy.

“Cứ như vậy năm qua năm ngày qua ngày không mệt sao, Liên Hảo?” Liên Hảo lại nhớ tới câu nói của Kha Oánh.

Nhân viên rạp phim tiến vào bắt đầu dọn dẹp, Liên Hảo đi ở phía sau Lan Đình Phương, trước cổng rạp chiếu phim, cô nhìn lại không gian rạp phim trống trải lúc này, trong lòng nghĩ, cứ mỗi lần đến rạp chiếu phim thì nó lại lưu cho cô một ít thương tâm để sau này phải nhớ lại.

Ra khỏi rạp chiếu phim, anh đến kéo tay cô, Liên Hảo tùy ý anh lôi kéo, Tiểu Đao đã chờ ở nơi đó. Hơi do dự, Lan Đình Phương hỏi cô: “Hôm nay là sinh nhật Phòng Tổ Vọng, có muốn đi cùng anh đến buổi tiệc của cậu ta không?.”

“Không được rồi!” Liên Hảo lắc lắc đầu, mất tự nhiên sờ sờ tóc: “Em còn có bản thảo chưa hoàn thành.”

Lan Đình Phương gật gật đầu, ý bảo Tiểu Đao đưa cô về, Liên Hảo lại cự tuyệt, không đợi anh nói thêm nữa liền vội vàng ngăn taxi, leo lên taxi Liên Hảo liền thở phào dựa đầu vào ghế tựa.

“Đưa tôi đến nơi nào náo nhiệt nhất.”

Hiện tại, cô cần đám đông để phân tán đi bi ai đang chiếm cứ trong lòng, cần đám đông đến để chặn lại một ít ý niệm đang có ý đồ rục rịch.