Thằng Đức

Chương 47: Rúc cục … hắn là người gì đây?

Tuy không phải là ‘tuyệt thế mỷ nử’ nhưng có thể nói rằng nếu đi thi Hoa hậu Việt nam thì Đồng Giao,Thụy Vủ chắc chắn sẻ nằm trong ‘top 10’…Thụy Vủ vừa tốt nghiệp đại học không lâu,chưa tính nhưng Đồng Giao hăm chín mấy rồi mà vẩn còn độc thân…lại chưa có bạn trai…Việc nầy khiến mẹ nàng ,Phó trưởng ban Tuyên gíáo Tỉnh Tố My rất là phiền muộn…cũng như bao nhiêu người mẹ Việt,con gái ở tuổi nầy mà vẩn còn ‘cu ky một mình’…Tố My nghỉ con gái lớn sắp thành gái già rồi…

Đã nhiều lần Tố My nói bóng gió việc tìm bạn trai nhưng Đồng Giao không biết có hiểu hay là làm bộ không hiểu…vẩn trơ trơ…khiến có lúc Tố My cứ tưởng con gái mình thuộc loại ‘đồng tình luyến ái’ …nhưng tạ ơn trời đất… không phải…Đồng Giao nói:” đàn ông ngày nay…toàn là bọn người vô dụng…đầu người óc heo…chỉ được cái bề ngoài…nàng chẵng thà không lấy chồng…”

Phó trưởng ban tuyên giáo chỉ còn có nước kêu trời…thôi thì kệ nó…bà có thể làm gì?

Gia đình chồng của Tố My là Cách mạng chuyên chính đã 3 đời vừa hồng vừa chuyên rồi…ông nội Đồng Giao đã từng là đồng đội với các đồng chí Trường Chinh,Lê Duẩn ,Thủ Tướng Phạm văn Đồng và Cụ Hồ…đến đời chồng bà,tức là ba của Đồng Giao,Thụy Vủ đã từng đãm nhiệm chức vụ Bí thư Tỉnh ủy rồi Bộ Trưởng Ngoại giao….Gia đình hiển hách,trong sạch,Tố My lúc nào cũng hãnh diện vì gia đình chồng,có thể nói là xứng đáng với câu “làm quan một thời tạo phước một phương”…Chỉ là chồng bà mất sớm…lúc Đồng Giao vừa 10 tuổi và Thụy Vủ 6 tuổi…

Đã 18 năm rồi, Tố My 1 mình nuôi 2 đứa con gái tới lớn khôn…hiện nay Đồng Giao là giãng viên của Trường đảng thành phố…Thụy Vủ tốt nghiệp kỷ sư phần mềm nhưng vẩn chưa tha thiết đi làm…vẩn còn rong chơi…riêng bà hiện nay là Phó trưởng ban tuyên giáo Tỉnh…ba mẹ con có thể nói là cuộc sống không tệ…

Con nhà nông không giống lông cũng giống cánh…có lẻ do di truyền của bên nội…bản tánh Đồng Giao rất cố chấp,không thích siểm nịnh nên rất khó mà ‘thích ứng’ trong quan trường hiện nay…vì thế mà đã 3 năm rồi…cứ ngồi ì mãi một vị trí…Tố My không hy vọng 2 con gái mình thăng quan tiến chức hoặc giàu sang gì,bà chỉ hy vọng 2 con mình sống ‘bình an’ là đủ rồi, nhưng bản tánh Đồng Giao thường hai ‘va chạm’ với người khác…nếu không vì cái ‘mác’ gia đình 3 đời cách mạng,cũng còn quen biết chút đỉnh với các nhân vật có thực quyền thì có lẻ cũng ‘lắm phiền phức’ rồi…

Hôm nay chiều thứ Sáu…Đi làm về thấy 2 đứa con gái đang ngồi trong phòng khách nghe nhạc….’Gu’ của 2 đứa con bà lúc nào nếu không phải là Trần Thái Hoà thì là Việt Tú,Bảo Yến,Ý Lan,Ngọc Lan…ca loại cái gì nhạc thính phòng…tình ca thời tiền chiến…ít khi thấy tụi nó nghe ca sỉ khác…Thời buổi nầy,người ta thích Boléro…Tố My cũng vậy…có lúc bà hỏi hai con :”tụi bây không thích Boléro à?” Đồng Giao phì cười nói:” Boléro nghe vài bài thì được…nghe hoài liền chán…lúc nào cũng một thể điệu buồn buồn…mẹ nhìn đi…ai trước khi cất tiếng hát cũng từ từ đi ra,cái mặt buồn như đưa đám í…trăm bài như một…có gì hay…nhạc tiền chiến thì khác…phải có trình độ mới hiểu…mà mẹ không hiểu đâu…”

Nghe Đồng Giao nói,Tố My nổi lửa…con nầy dám nói mẹ mầy không hiểu…ý nói mẹ là ngu à?định lên tiếng ‘giáo huấn’ một chút..ai dè chưa kịp mở miệng thì Thụy Vủ bô bô cái miệng:”Chị hai nói đúng đó..mẹ à…mẹ bớt nghe Boléro một chút đi mà…không có trình độ gì hết…mấy cái nhạc lá cải ấy…ai ca cũng giống nhau,có người cất tiếng liền nghe thấy nhảo nhẹt…như ca vọng cổ í…ây da…cũng có người ca nghe được…nhưng mà nghe riết rồi thấy tâm hồn bạc nhược…muốn đi tự tử…

Nhận thấy mình là ‘thiểu số’ Tố My một bụng tức giận…nuốt cục tức xuống….tụi bây là con tao…nhịn…nhịn…nhưng sau đó cũng bắt đầu len lén nghe thử nhạc thính phòng…lâu ngày thấy ‘phê’ rồi hết muốn nghe Boléro…Tuy nhiên bà cũng là ‘mặt mủi’ đấy…không hề ‘thú nhận’ mình đã ‘đổi gu’ với hai đứa con…rất mất ‘thể diện’ nha…

-Thụy Vủ…con chiều nay không đi đâu chơi à?sao hiền vậy?Tố My không hỏi Đồng Giao…bà biết đứa con gái lớn ít khi ra khỏi nhà…đứa em nó thì khác…ít khi có mặt ở nhà…hai đứa thật là một trời một vực…

-Nó bị kép đá rồi mẹ à…nên mới thấy nó ở nhà…Đồng Giao trêu chọc em…

-Hahaha…thằng đàn ông ‘đá’ em….còn chưa sinh ra đời đâu chị hai à…Thụy Vủ cười như nắc nẻ…Ở Cần Thơ nầy…người sắp hàng cua Thụy Vủ dài cả cây số…nhưng Thụy Vủ chưa bao giờ để mắt tới ai…chỉ là thỉnh thoãng,thấy ‘vừa mắt’ một tên…cùng nhau ‘dạo phố’ một đôi ngày…rồi bye bye…đến giờ nầy…’nạn nhân’ của Thụy Vủ cũng khá nhiều,toàn là đám con nhà đại gia hoặc COCC…

-Thứ hai nầy…con có lớp mới?Tố My nhìn Đồng Giao hỏi.

-Ừm…chuyện gì?Đồng Giao ngạc nhiên…thường mẹ ít khi xen vào việc của nàng…

Tố My không trả lời,chỉ lôi ra một tập hồ sơ đưa về phía Đồng Giao…

-Coi đi…

Đồng Giao còn đang chần chờ …Thụy Vủ đả chụp lấy tập hồ sơ lật ra…

-Wow…đẹp trai vậy…mẹ định làm mai cho chị hai à?nhưng mà hình như trẻ hơn chị hai nhiều đó…cho con thì được…Thụy Vủ cười hắc hắc…bộ dáng như là dâm nử,không giống là thục nử chút nào.

-Nói bậy nói bạ..cái gì làm mai…đi lên lầu đi…còn nếu muốn ngồi đó thì không được nói bậy nói bạ nửa…Tố My trừng mắt gắt con…

-Ai vậy mẹ?Đồng Giao nhìn hồ sơ…hỏi.

-Chắc con cũng nghe ít nhiều rồi… con lảo Phúc,cháu lảo Nam trên Tỉnh…cũng vì hắn mà phải qua Úc.. lánh mặt…ừm…còn nửa…trước là Chủ tịch Cơ ,sau đó Cục trưởng Hiệp cũng vì hắn mà bị hạ đài…Không trả lời trực tiếp câu hỏi của Đồng Giao,Tố My vừa nói vừa nhìn hai đứa con…

-Chà…chà..thiệt?thấy hắn còn trẻ quá mà…Thụy Vủ lại giật tập hồ sơ trên tay chị mình nhìn thêm lần nửa rồi nhìn mẹ hỏi với ánh mắt nghi hoặc.

-Vậy có liên quan gì tới con chứ?đến lượt Đồng Giao nhìn mẹ hỏi.

Tố My nhìn lên bức ảnh 4×6 của Đức trên tập hồ sơ mĩm cười:” thứ Hai nầy…hắn là học trò của con đó…nghiên cứu một chút đi..con sẻ thấy có nhiều cái hay…nhìều cái lạ”

Nghe mẹ nói vậy,Đồng Giao liếc mắt trên tập hồ sơ bất giác la lên:”cái gì?không thể nào đâu…hắn chỉ gần 18 tuổi…có lầm lẩn không vậy?”

Đồng Giao sửng sốt,Thụy Vủ cũng chưng hửng…trước tới giờ ,các học viên vào trường Đãng trẻ lắm cũng phải trạc tuổi của Đồng Giao…tên nầy chưa được 18…sao có thể chứ?hơn nửa.sau khi được đào tạo,bồi dưỡng…3 tháng sau tệ lắm củng được chức Phó Chủ nhiệm nếu là ở thành phố…còn nếu được điều xuống dưới để được rèn luyện thêm thì tệ lắm cũng là Chủ tịch hoặc Bí thư xả…18 tuổi?giởn chơi sao?

-Giao à…con chưa nhìn ra điểm chánh…Tố My nghiêm túc nhìn con,hy vọng Đồng Giao có thể nhìn ra điểm mấu chốt…

-Ý của mẹ là…Đồng Giao tiếp tục nhìn vào tập hồ sơ nghi hoặc nói…

-Hắn xuất thân bình thường…không nói hai tên COCC…một Chủ tịch thành phố,một Cục trưởng hạ đài đều có liên quan tới hắn…con nghỉ sao?Tố My nghiêm túc nhìn con gái lớn hy vọng Đồng Giao nhìn thấy điểm chánh của vấn đề…

-Hậu trường của hắn lớn vậy sao? Không đúng…hắn xuất thân bình thường mà?như vậy…

Tố My gật gù:”Đúng vậy…cho nên nếu có dịp tiếp xúc…con tìm hiểu một chút…điểm nầy sẻ có lợi cho con đấy….”

-Mẹ à…lợi gì chứ?

-Con thật ngốc…suy nghỉ kỷ đi…hắn có trăm điểm không bằng con…nhưng có 1 điểm ‘chết người’ con không bằng hắn…đó là thành tích…Giao à…con có hoài bảo ‘làm quan một thời tạo phước 1 phương’…nhưng cho tới bây giờ con đã làm được gì rồi?hắn thì khác…chỉ trong vòng vài tháng,đã làm cho 2 tên sâu mọt hạ đài…hắn có mục đích hay không có mục đích,vì tư hay vì công cũng được…nhưng đó là việc tốt…phải công nhận dù sao cũng là cái phước cho xả hội…Điều nầy…con chưa làm được…đây là điểm con không bằng hắn…Con suy nghỉ kỷ đi…vì sao vậy?

Tố My nói xong quay lưng bước đi nhưng chỉ được vài bước ,bà quay lại nói…

-À quên nửa…chiều mai,anh họ của hai đứa bây đãi tiệc…hai đứa có đi không? Huy là con của người anh trai Tố My ,được thăng làm Chủ tịch huyện…

-Mẹ à…không đi đâu…chán chết…Thụy Vủ chẩu môi…

-Hai đứa thiệt là…thằng Huy nó tốt với tụi bây như vậy…cũng nên tỏ thái độ với anh họ tụi bây một chút mà…còn nửa, có mời MC Tú Nhi, giàn nhạc sống của đài truyền hình …thằng Huy làm rình rang lắm…Tố My ‘dụ’ khị…bà biết hai con thích náo nhiệt,thích hát hò,thích ca Karaoke…bây giờ có giàn nhạc sống xôm trò…hai đứa nầy dể gì chịu bỏ qua…

Quả nhiên…hai mắt Thụy Vủ sáng lên:”vậy sao?chị hai…vậy là mình phải đi mới được…có nhạc sống…mình lên hát vài bài…

Thấy Đồng Giao không có phản ứng với lời đề nghị của mình,Thụy Vủ giựt tập hồ sơ trên tay chị…

-Ây da…nhìn cái gì…lo nghỉ ngày mai hát bản gì đi…tên nầy hả?chuyện nhỏ…em cua nó xong bảo nó nghe lời chị là được rồi…Thụy Vủ ‘hách dịch’ hùng hồn tuyên bố…

*

* *

Tân Chủ Tịch huyện Huy hôm nay mặt mày rạng rở,bộ đồ vía hàng hiệu đắt tiền mặc trên người thật bắt mắt…đang đứng trước cửa nhà hàng đón khách…Bây giờ là 6 giờ…khách đã bắt đầu tới nườm nượp rồi…bên trong, ban nhạc sống đang lăng xăng chuẩn bị.Quan chức các phòng,các ban cấp thành phố,nhất là huyện Phụng hiệp,xả đều có mặt đầy đủ,Huy còn trẻ, được bổ nhiệm làm Chủ tịch huyện…tiền đồ vô lượng…biết đâu sau nầy sẻ tiếp tục lên đỉnh cao?bây giờ không ‘tỏ lòng’ thì chờ khi nào? Hơn nửa,thường nói quan mới lên nhiệm hay ‘chém’ thị uy…ai cũng muốn người bị ‘chém’ không phải là mình…Vì vậy đám cán bộ huyện Phụng hiệp cũng hiện diện không ít…Không cần thiệp mời,cũng đến dự…không cần ngồi dự tiệc,muốn ngồi cũng chưa đủ tư cách,chỉ cần để lại tên tuổi cùng quà hiếu kính là đủ rồi…nhiều người Tân Chủ tịch không biết anh có đến hay không thì không sao cả nhưng chỉ cần Tân Chủ tịch biết rằng anh không tới…đời anh sẻ khốn đốn là cái chắc rồi…

Trong đám quan chức của huyện Phụng hiệp,người ta còn thấy Bí Thư huyện Trần Phú Hửu,Chánh văn phòng Huyện ủy Cao Tuyết Lệ,và Chánh văn Phòng Ủy Ban Huyện Lý Nhả Thy…Ba người ngồi cùng bàn,vẻ mặt tươi cười hớn hở nhưng trong lòng thì mổi người một tâm trạng lo lắng.

Bí Thư Hửu của huyện Phụng Hiệp ‘đăng cơ’ chưa được 2 năm,từng là người của cựu Bí Thư thành phố đã về hưu…hiện nay Hửu đang tìm cách ôm đùi Bí thư Hải…chưa có kết quả gì lại phải tìm cách làm vừa lòng Tân Chủ tịch Vân thượng nhiệm… 1 trong hai người nầy ‘bất mản’ cũng có thể để Hửu vào tình thế khó khăn vì vậy Hửu tâm trạng bất an…hôm nay đến đây trước là muốn chứng tỏ huyện ủy ủng hộ Tân Chủ tịch Huyện Huy,đây là hình thức lể tiết không thể thiếu được,nhưng mục đích chánh là đem Chánh văn phòng Huyện ủy Cao Tuyết Lệ ‘trình diện’ Bí thư Hải…hy vọng Bí Thư Hải ‘vừa mắt’ Cao Tuyết Lệ thì không còn gì bằng…phần còn lại Cao tuyết Lệ sẻ biết ‘làm sao’.Hửu tin tưởng ‘tài nghệ’của Chánh văn phòng Huyện ủy…không chê được,hơn nửa Cao Tuyết Lệ còn là một mỷ phụ…Bí thư Hải ‘lãnh đạm’ được là chuyện lạ trừ khi là liệt dương…

Về phần Tân Chủ tịch Vân…Chủ tịch Vân là phụ nử,phong bì hiếu kính đầu tiên phải dầy cộm là điều phải làm…cái nầy là chuyện thiên kinh địa nghỉa,cũng may huyện Phụng hiệp là huyện giàu có…

Chánh văn phòng Ủy ban huyện Lý Nhả Thy hôm nay cũng tỉ mỉ trao chuốc sắc đẹp của mình…hy vọng Tân Chủ tịch huyện ‘vừa mắt’ thì vị trí Chánh văn phòng của nàng mới có thể bảo toàn…Vì vậy sau khi chào hỏi,thân thiết trò chuyện vài câu,sau đó không ngừng liếc mắt nhìn tân Chủ tịch Huy mĩm cười ủy mị tống tình khiến cặc trong quần của Chủ tịch Huy cũng đang muốn nổi dậy.

Nhả Thy thấy tân Chủ tịch Huy thỉnh thoãng nhìn về phía mình ngây ngô cười ,lòng nàng đại hỉ,kinh nghiệm cho nàng biết 80 phần trăm cá đã cắn mồi,nàng chỉ cần có dịp ‘thao tác’ là xong nên nét mặt tươi lên thêm nhiều,ngực ưởn ra khiến lắm gả dâm dê thầm nuốt nước bọt.

Một nhà ba người của Phó trưởng ban tuyên giáo Tố My dĩ nhiên cũng đã có mặt trong đám họ hàng rồi…Đồng Giao trầm tỉnh,Thụy Vủ thì kích động…tối qua mở karaoke dợt đi dợt lại mấy bài ‘ruột’ để hôm nay lên ‘thể hiện’ tài ca hát một chút…hai mắt Thụy Vủ sáng ngời nhìn giàn nhạc cùng ban nhạc đang thử dụng cụ…Anh Huy hôm nay chơi nổi…mướn giàn nhạc ‘sịn’ của đài truyền hình,nhìn hệ thống âm thanh cũng đủ biết rồi,hai chị em ‘háo hức’…Cả hai đều đam mê ca hát.Giàn Karaoke ở nhà,mổi cuối tuần ,hết em tới chị hoặc hết chị tới em,thay phiên ‘nấu cháo’ khiến cái máy nóng lên thiếu điều muốn ‘bốc khói’…

Thế đấy…nên lâu ngày chầy tháng hai chị em hát cũng rất được…có giọng,có hơi…gần như ca sỉ chuyên nghiệp.Thỉnh thoãng,trong các buổi văn nghệ ở Đoàn thanh niên,hai chị em được mời ca với giàn nhạc sống,được đám bạn suýt xoa khen nức nở,khiến cả hai chị em khoái chí…từ đó nếu có giàn nhạc sống là không bỏ qua…

Vì vậy hôm nay hai chị em ’nể mặt’ anh họ lên chức…quyết định hát ‘vài bài’.

Những người có ‘máu mặt’ ở Phòng hậu cần của ủy ban cũng đến đông đủ lắm rồi…Ngân,Quyên,Liên,Tân Cục trưởng Ngọc,Phó Bí thư Việt cũng đã có mặt…tuy là người mới nhưng Chi cũng được mời đến…giởn sao?ai cũng biết Chi là người của Đức…không coi trọng nàng ta là không coi trọng Đức…trừ khi đầu óc có vấn đề .

-Sao chưa thấy vậy?hắn sẻ tới chứ?Chú của Huy,Phó Chủ tịch tỉnh Túc đến gần bên Huy hỏi nhỏ…Mục đích của Túc là nhân cơ hội nầy ‘chào hỏi’ Đức một chút..là bước đầu trong kế hoạch để trong tương lai…lảo có thể ‘móc nối’ với hậu trường của Đức…Túc muốn được ‘tiến bộ’…cái ghế Phó Chủ tịch Tỉnh lảo ngồi đã gần 4 năm rồi…nghe thì oai phong lắm nhưng lảo không có tiếng nói trong các ‘quyết sách’ của Tỉnh,Túc muốn ‘nhập thường’ tức là Phó Chủ tịch thường trực…hiện tại,tuy chỉ thiếu có hai chử ‘thường trực’ thôi nhưng khoảng cách là ‘vạn dậm đường xa’…Cho đến bây giờ chưa thấy có dấu hiệu tiến bộ gì hết khiến Túc ‘sốt ruột’.

-Sẻ đến mà…chút nửa thôi…Huy tin tưởng ‘trấn an’ chú mình…thật ra trong thâm tâm hắn cũng đang lo ‘sốt vó’…nếu Đức ‘quên’ không đến thì thật là ‘bẻ mặt’ nha…

Vừa trấn an chú mình xong,Huy hai mắt sáng lên…Đức đang từ từ bước tới…bên cạnh là Chủ tịch Vân,Bí thư Hải…vinh hạnh dường nào…

Đức ‘tình cờ’ gặp Chủ tịch Vân cùng Bí thư Hải nơi bải đậu xe thôi…Thật ra xế trưa nầy,Đức đưa Chủ tịch Vân qua căn nhà của Thủy bên kia cầu Cần Thơ ‘quần’ nhau một trận rồi nên lúc nầy,trên gương mặt kiều diểm của Chủ tịch Vân đầy vẻ ‘thỏa mãn’…Tâm trạng vui vẻ nên Chủ tịch Vân luôn nở nụ cười đầy mị lực trên môi,vì vậy nhìn nàng vô cùng quyến rủ, phong tình vạn chủng.

Bí thư Hải len lén nhìn người thuộc hạ củ, cặc trong quần ngóc đầu rục rịch khi nhớ lúc trước cái miệng kia đã từng bú cặc lảo…Hải thầm than tiếc nuối cho một thời ‘sung sướng’ đã qua,bây giờ lồn đã vụt bay…

-Hahaha…Chủ tịch Huy chúc mừng..chúc mừng…Đức cười haha…bắt tay chúc mừng Chủ tịch huyện Huy…

-cám ơn..cám ơn..hôm nay nếu cậu không say..là không được về…Huy ‘nghiêm túc’ dặn dò…

-hả?được được mà…hôm nay ngày đặc biệt của Chủ tịch huyện…ngài nói sao thì sao đi..hahaha.

Chủ tịch Huy..chúc mừng..chúc mừng….đến lượt Hải và Vân cũng lần lược bắt tay chúc mừng Huy…hiện nay Huy là thuộc hạ của hai người…không cần phải ‘khách sáo’ nhưng trong quan trường,sự ‘qui thuận’ của Chủ tịch huyện rất là quan trọng ,vả lại Huy cũng có hậu trường đấy…tuy không ‘khủng’ nhưng thà có thêm bạn còn hơn kẻ thù…Vấn đề ở đây là Chủ tịch huyện Huy sẻ ‘đầu quân’ với ai?Bí thư hay Chủ tịch Thành phố?có người ‘đầu quân’ phía mình là thêm 1 phần ‘thế lực’…vì vậy cả hai Hải và Vân đều ngấm ngầm lôi kéo Chủ tịch huyện Huy…Điểm nầy…Chủ tịch Vân biết mình thắng chắc rồi…nàng biết trên trán Huy có khắc chử ‘Đức’ to tổ bố,mà nàng là người của Đức…như vậy…hihihi… lảo Hải uổng công thôi…nhớ lúc trước,Vân tự giận mình,sao lại lú lẩn bú cặc lảo suốt mấy năm…không thấy lợi ích gì ngoài những lời hứa suông,càng nghỉ càng tức…Bất chợt liếc Đức, nhớ lại lúc trưa nầy, mặt Vân nóng lên…hắn càng ngày càng lắm trò dâm dục mà….nhưng nàng…thích,Vân nghỉ:”mình với hắn đúng là trời sinh 1 cặp”.

-Cám ơn Bí thư Hải…Chủ tịch Vân..sau nầy nhờ hai vị thường xuyên chỉ đạo công tác nhiều hơn…Huy khách sáo…vẻ mặt vô cùng cung kính nhưng khó mà biết trong bụng hắn đang nghỉ gì.

-Hahaha..nhất định..nhất định…Ây da…Chào Chủ tịch Túc…chào ngài…thật hân hạnh gặp ngài ở đây…Hải quay sang niềm nở bắt tay Túc…vô cùng thân thiết..

-Sao lại khách sáo vậy Bí thư Hải…Túc siết tay Hải ra cũng ra chiều thân thiết…rồi quay sang Vân :”Chủ tịch Vân…chúc mừng..chúc mừng…nghe nói chị lại thăng chức rồi…thiệt làm cho người ta hâm mộ…

-Chủ tịch Túc…ngài khách sáo rồi…tôi còn phải hướng về ngài mà học tập đó…Vân cười ủy mị theo lể tiết…Túc dù sao cũng ‘xấp xỉ’ năm mươi…lòng hưu dạ vượn vẩn còn,mùi thơm nước hoa từ Chủ tịch Vân thêm vào vẻ phong tình của nàng khiến lảo thấy rạo rực…cầm tay Vân lắc lắc không muốn rời .Quan trường từng trải,Vân làm sao không nhìn ra vẻ thèm thuồng trên mặt Túc…khiến Vân thầm mắng” già dịch”…

Nếu là trước kia…Vân sẻ mừng rở khi lọt vào mắt dê của Phó Chủ tịch tỉnh Túc,sẻ tự động tạo cơ hội cho lảo đụ nàng để dể dàng tiến thân…nay đã khác xưa,Đức là chổ dựa vững chắc của nàng,cái chuyện kia thì khỏi nói rồi…Đức làm nàng sướng tỉ tê,danh lợi,dục tình đều có…Túc muốn đụ nàng?đúng là người si nói mộng rồi…

Huy thấy Chú mình mặt ‘bư’ra,biết không ổn liền đằng hắng mấy cái khiến Túc tỉnh ngộ…buông tay Chủ tịch Vân ra,ho vài cái để che vẻ thất thố của mình…

-Vị nầy là…Túc quay sang đưa tay ra bắt tay Đức,mắt nhìn Huy…làm bộ làm tịch hỏi…

-Hahaha…để cháu giới thiệu …Đây là Đức…nhân viên trong phòng hậu cần..Đức à..đây là chú tôi..Phó Chủ tịch tỉnh…

-Chủ tịch Túc..chào ngài…Đức nghiêm túc chào theo lể tiết

-Chào cậu..tuổi trẻ thật tốt…Túc làm ra vẻ khiêm tốn thân thiện bắt tay Đức …đây là lảo muốn…hôm nay như vậy đủ rồi…coi như có dịp gặp nhau…sau nầy sẻ dể hơn…

Huy tiếp tục đón khách,cả ba người cùng Túc đi vào,Phó Chủ tịch tỉnh,Bí thư ,Chủ tịch thành phố…khí thế thật doạ người…bên cạnh là một thanh niên trẻ măng…nhiều ánh mắt nhìn Đức …ghen ghét có…hâm mộ có…trong phòng tiệc…Trưởng phòng,Chủ nhiệm,Cục trưởng đều nhìn thấy…không ai có được cái vinh hạnh cùng cả 3 nhân vật ‘nặng ký’ cùng lúc đi vào…Đả là quan,chức vị dù lớn dù nhỏ ai cũng có ‘thiên lý nhản’ và ‘thuận phong nhỉ’…có tầm nhìn xa,nghe được hướng gió từ 4 phương 8 hướng,nhìn thấy người trẻ kia họ biết là ai rồi…nhiều ánh mắt thân thiết thỉnh thoãng ‘đổ’ về hướng Đức,ai cũng đang tìm cơ hội trò chuyện vài câu coi như kéo gần quan hệ…

Tuy được xếp ngồi cùng bàn với Bí thư Hải và Chủ tịch Vân nhưng Đức thấy ‘không ổn’ lắm ,dù sao hiện nay nó chỉ là ‘tép riu’ thôi…phải ‘thu mình’ một chút nên lấy cớ muốn ngồi với các đồng nghiệp trong phòng hậu cần.Túc và Hải cũng ‘đẩy đưa khách sáo’ vài lời,Vân thì hiểu ý nên không nói gì…chỉ mĩm cười…Cả ba điều nghỉ :”Đức thật hiểu chuyện”.

Ngân thấy Đức đến ngồi cạnh mình..lòng ấm áp,tim đập thùi thụi nhưng vẩn giử nét mặt ‘lạnh lùng’…Đức ngang nhiên xen vào ngồi giửa Ngân và Tân Cục trưởng Ngọc..

-Hahaha..tôi ngồi đây nha..giửa hai người đẹp..lấy hên chút…vừa đặt đít ngồi xuống,cái miệng liền ba hoa…

Ngọc giật thót mình..tên nầy bạo thật..vừa ngồi xuống liền đưa tay mò đùi nàng…cũng may là dưới gầm bàn…Ngọc liếc nó một cái…đưa tay ‘cấu’ vào đùi …

-Wow…Nói thiệt nha…bàn nầy ai có diễm tình mới được ngồi đây đó nha…nhìn các cô đi…ai cũng đẹp như minh tinh xứ Hàn …tôi thì chỉ có một mình…không sao…tôi chịu khó một chút…chịu cho các vị chia nhau ha…xin các mỷ nử ‘thương hương tiếc ngọc’ một chút…nói xong rồi cười haha…trông rất là ‘lưu manh’ …

-Nè..cho cậu cái hân hạnh được phục vụ chúng tôi là ‘phước đức’ của cậu đó…Quyên pha trò…

-Được..được…chị Quyên nói sao thì vậy đi..mấy khi có dịp được phục vụ các người đẹp…các chị cự tự nhiên sai bảo, tôi bảo đãm làm theo…quyết không nuốt lời…hahaha.

-Vậy được…là cậu nói đó nha…không được nuốt lời…lát nửa…cậu lên hát vài bản cho chúng tôi nghe…Ngân nhìn Đức chúm chím cười..nàng nhớ lại hôm Đức cất tiếng …thiệt là khủng khiếp nha…đinh ninh là Đức không có cái gan hát giửa công chúng nên ‘thách thức’ cho vui…

-Vậy hả?có thưởng mới có ‘dũng sỉ’…các cô thưởng cái gì đi…tôi lên hát cho các cô nghe…sao hả?

-cậu muốn gì được đó…miển là lên hát cho chúng tôi nghe…Ngọc cũng hòa hợp,đồng tình với Ngân.

Thấy Tân Cục trưởng Ngọc mở miệng vàng…Quyên,Liên,ngay cả Chi cũng đồng tình nhao nhao tranh nhau :

-Đúng đó…anh lên hát cho chúng tôi nghe…anh muốn gì chúng tôi cũng đồng ý…

-Thiệt?…là các cô nói đó nha…Các cô chuẩn bị đi…Đức hăm hở…nghỉ bụng:”Ngân à…anh sẻ kêu em tuột quần cho anh chiêm ngưỡng….hahaha”.

Liên cười khúc khích trêu:” nhưng nếu có ai la ó chọi trứng gà là không được thưởng…”Cũng như các người khác có mặt hôm đó nghe Đức ‘hát’ đều rỡn tóc gáy…Liên liền ra điều kiện…coi như ‘nhắc khéo’ Đức…cậu ‘liệu hồn…đừng làm xấu mặt chúng tôi.

-hahaha.. tôi sẻ cho các người đẹp thưởng thức giọng ca vàng…

-Mặt ‘dầy’…Ngân cười ‘mắng’…khiến cả bàn cười vang.

Buổi tiệc không lâu chính thức bắt đầu… Rất đông đủ nhưng không thấy Phó Chủ tịch Thảo,nghe nói hôm nay có việc nhà nên không tới được.

MC của đài truyền hình thành phố là một mỷ nử, duyên dáng mời Tân Chủ tịch huyện Huy lên mở lời…Chủ tịch Huy đằng hắng vài tiếng rồi ngắn gọn dăm ba câu khách sáo,sau đó tuyên bố buổi tiệc chính thức khai mạc…mọi người cùng nâng ly chúc mừng… không khí vô cùng náo nhiệt.cứ như là trong tiệc cưới….chỉ khác là không có cô dâu…

Tại bàn,Đức thao thao bất tuyệt nói không ngừng miệng…lên tục kể chuyện tiếu lâm khiến các nàng cười không ngừng….Đức không hề biết nhất cử nhất động có nhiều người đang theo dõi …

Trong khi thức ăn được phục vụ mang lên thì nhạc sống chính thức khai mạc để giúp vui,không khí vô cùng sống động vui nhộn,trên sàn nhãy đã có một vài cặp ‘nóng lòng’ khoe khoang tài nghệ đã kéo nhau ra theo tiếng nhạc Chachacha,Tango…Ban nhạc của đài truyền hình mà… chơi rất hay…ca sỉ củng rất xuất sắc…

-Đức..này..ra nhãy đi…Ngọc nhìn Đức cười..

-hả?haha..cái nầy..cái nầy…tôi không rành lắm đâu…nghỉ bụng:” nhãy đực thì tôi số một…cô cũng biết đó mà…nhãy đầm thì không rành…

-Nhà quê…Ngân trêu…

Ngay lúc đó..giọng MC vang lên…

-Quí vị quan khách…xin cho một tràng pháo tay chào đón cô Thụy Vủ lên sân khấu…Cô Thụy Vủ sẻ hát cho chúng ta nghe bài “Ở hai đầu nổi nhớ”một tác phẩm nổi tiếng của nhạc sỷ Phan huỳnh Điểu…Quí vị đây cô Thụy Vủ…

Liền sau lời giới thiệu,một bóng người thướt tha bước lên sân khấu…rồi một tràng vổ tay như sấm hòa lẩn tiếng huýt sáo của đám người ‘dâm dê’.

-Wow…ai mà đẹp vậy?Đức hỏi nhỏ…Thụy Vủ hôm nay quả thật đẹp như tiên nử…nàng đã chuẩn bị hôm nay lên hát nên dỉ nhiên là phải chưng diện rồi…hôm nay mặc cái áo dạ hội màu xanh lá mạ…dáng người thiết tha,mái tóc dài chấm vai,mặt trái soan nở nụ cười mê hồn khiến bao nhiêu đàn ông nuốt nước bọt…

-Tôi biết người nầy..cô ta là em họ của Chủ tịch Huy…sao hả? Thấy mê mẩn à?cậu coi kìa…nước miếng nước vãi chãy ra đầy miệng…Ngọc ‘trêu’…dưới bàn đưa tay ngắt đùi Đức.

-Chi Ngọc đúng là ‘hiểu’ cậu đó nha cậu Đức…Ngân thừa dịp ‘thêm chút’ dầu vào lửa…nàng cũng cãm thấy không thoãi mái lắm khi nghe Đức ‘trầm trồ’ người con gái khác…

-Ây da…khen một chút thôi…hai người không cần ghen tỵ đâu à…Hahaha….

-Đồ quỷ cậu..nằm mơ đi…ai mà ghen chứ…Ngọc,Ngân đồng thời đỏ mặt chống chế…thường nói trong lòng có quỷ là vậy…

Là bản nhạc ‘ruột’,hôm qua lại dợt tới dợt lui nên hôm nay Thụy Vủ hát thật hay…cả phòng đều vổ tay nhiệt liệt…liền ‘thể theo lời yêu cầu’ hát thêm một bản…thật ra chẵng có ai yêu cầu,chỉ có đám em họ la hét ‘cò mồi’ cho Thụy Vủ thôi.

-nè…cậu nói rồi đó nha…lát nửa… cậu lên hát đi…dám không? Ngân lên tiếng…’thách’ Đức…nàng không nghỉ hắn sẻ dám…

-Cô hai à…thì phải có người ‘cò mồi’ mới được đó chứ…không lẻ bây giờ tôi chạy lên nói…cho tôi hát vài bản…như vậy kỳ quá nha…có vẻ như khoe tài là tôi hát hay à?Đức làm ra vẻ ‘khổ sở’.

Cả bàn cười phá lên…Ngân cười như nắc nẻ…

-Cậu thiệt là mặt dầy…phục cậu luôn…Quyên nói…

-Có chuyện gì vui vậy?Chủ tịch Huy không biết đến sát bàn từ lúc nào hỏi.

-Chủ tịch Huy…Đức muốn lên ca giúp vui…Liên nhanh miệng vừa nói vừa cười…

-Thiệt?Huy mừng rở…Đức tận vui là tốt rồi…chỉ sợ Đức nhàm chán…bỏ về..cả đám người cũng vì thế mà về theo…bửa tiệc sẻ không còn náo nhiệt…nghỉ vậy liền hăm hở lên sân khấu nói nhỏ với MC…Đám phụ nử nhìn nhau…ái ngại…

-Tiếp theo đây…xin mời anh Đức lên sân khấu….MC nhìn về hướng bàn Đức cười,ra vẻ mời mọc…Thụy Vủ vừa hát xong,bước về phía bàn mình giửa những tiếng vổ tay và huýt sáo thì nử MC lại xướng lên lời mời Đức.

-Hả?không phải chứ?thôi đi… bọn phụ nử bắt đầu lo ngại…họ chỉ sợ vì mình mà Đức bị‘quê’ mặt thì không ổn…nên tâm trạng vô cùng bức xúc…thầm trách mình đùa hơi quá rồi…

-Ậy..không sao…yên chí đi…tôi hát cho các cô nghe…nói rồi đứng lên tiến về sân khấu…cầm lấy micro từ MC,quay lại cười với ‘khán giả’ nói :”quí vị…có câu là hát hay không bằng hay hát…hahaha hôm nay..tiệc vui của Chủ tịch Huy…tôi xin giúp vui…quí vị nghe hay thì vổ tay ủng hộ…không hay thì cũng vổ tay coi như khuyến khích cho lần tới…tôi sẻ về tập luyện nhiều hơn nửa…hihihi…

Phía dưới,mọi người cười ồ lên…một tràng pháo tay…có vẻ khuyến khích…

Ngân,Quyên,Liên,Chi,Ngọc thấy Đức pha trò,cũng an tâm một chút…hắn biết ‘lót đường lo xa’ đấy chứ…hát tệ quá..thì coi như ‘trò vui’ vậy…không sao…về nhà tập lại…

Đức ngưng nói…đi về phía giàn nhạc…không biết nói gì đó sau đó có người đưa cho cây guitar điện…Đức cầm lấy cây guitar ,đeo dây vào cổ như người chuyên nghiệp…

-hả?…hắn….hắn biết đàn sao?Ngân sững sốt,Ngọc há mồm,Quyên,Liên,Chi cả bọn mắt trợn tròn xoe…

Chủ tịch Vân kích động…cái…cái tên nầy…không biết còn bao nhiêu bí mật nửa?

-Bản nhạc mà tôi sắp hát có tên :”Anh còn nợ em” của nhạc sỉ Anh Bằng…

…Hắn khởi đầu bài hát bằng một giọng ấm nhưng cao vút và ngân dài…đồng thời đàn trên tay cũng được khởi động theo cùng ban nhạc…

Đồng Giao sửng sốt…Thụy Vủ kích động ngay từ lúc Đức cất tiếng hát…giọng hắn cao vút,khi trầm khi bổng…cả hai liền có cãm tưỡng như là Trần Thái Hòa hoặc Việt Tú đang hát…(1)

(1)” Anh còn nợ em” được Trần Thái Hòa và Việt Tú ca phải nói là trên cả tuyệt vời…

Cả hội trường im lặng…tiếng hát đã làm mọi người ‘chấn kinh’…cả đám người quen biết Đức, ai cũng sửng sờ…

Giọng hát Đức cao vút…khi trầm,khi bổng,tiếng ngân dài,tiếng lái của nốt nhạc nghe động lòng người…nhìn hắn vừa hát vừa đàn,người đẩy đưa theo tiếng nhạc,nhất định có một trình độ chuyên nghiệp…điều nầy …sao có thể?đám phụ nử nhìn nhau với ánh mắt nghi hoặc.

Không chỉ là hay….mà phải nói là xuất sắc…

Đồng Giao mặt đỏ bừng…đây là bản nhạc nàng say mê…

Nét mặt Thụy Vủ đờ đẩn…ngây ngốc…

Ngân ngẩn ngơ…bây giờ nàng mới biết hôm trước hắn giả vờ hát như vịt kêu…hắn thật ra là loại người nào?Ngân tự hỏi…những ngày đầu,nàng thấy hắn ‘cà lơ phất phơ’ như COCC,vô kỷ luật..thật chướng mắt nên cố ý muốn ‘đì’ hắn…hắn không giận,thái độ ôn hòa rồi hành động ‘bá đạo’ trong buổi tiệc hôm đó…’kịp cứu nàng’ rơi vào hang cọp do chính chồng nàng giăng bẩy…

Từ đó Ngân dần dần thay đổi cách nhìn với hắn…từ ‘bất mãn,khinh thường’ đến cãm tình nồng hậu…nhưng chưa phải là “iêu”nhưng hình như cũng không khác là bao…đêm về…có lúc nhớ tới vẻ khôi hài của hắn rồi cười một mình…Hôm kia hắn hát “bao giờ biết tương tư” với cái giọng như vịt trời kêu…cả đám xí xa,xí xô bụm miệng cười…thì ra hắn giả vờ…thật ra…hắn hát…quá tuyệt vời…

Ngọc cũng như Vân…sóng tình dạt dào…hận không thể hét to lên cho thế giới biết mình là người tình của hắn…

Quyên ,Liên mơ mộng…tuy có chồng rồi nhưng cũng có những mộng mơ thầm kín…

Ánh mắt Chi long lanh…

Liền ngay sau khi tiếng hát dừng lại…cả nguyên một hội trường đứng lên vổ tay như sấm…

Họ không phải vổ tay để khuyến khích,ủng hộ,cổ vủ mà là vì thưởng thức,quả thật là vì thưởng thức nên tất cả đều đứng lên…vổ tay thật lâu…

-Bis…bis..bis….tất cả đồng thanh hét lên…họ còn muốn nghe hắn hát…

-Hahaha…Xin cãm ơn sự nhiệt tình của quí vị…đã lâu rồi không hát…không đàn…hôm nay…đàn hát lại…được các vị nhiệt tình vổ tay như vậy…hihihi…thật cãm động…vậy Đức xin hát thêm 1 bài hát nửa…1 bài nửa thôi..hahaha thêm nửa không được vì Đức chỉ thuộc có hai bài thôi….

…Mọi người cười ồ…

-bài hát kế tiếp có tên:”Mối tình xưa”…xin lổi…quên tên tác giả rồi…xin mời các vị thưởng thức….

Thường trong các buổi tiệc đình đám như thế nầy…ca sỉ hát cứ hát,thực khách cứ rôm rả chuyện trò,ai nghe hát cứ nghe nên rất hổn độn… Hắn vừa dứt lời giới thiệu tên bản nhạc… tất cả đều rơi vào im lặng…Lúc nầy là sự im lặng tuyệt đối…rất khác biệt với sự im lặng bình thường…đây là 1 sự chú tâm cao độ ,một niềm kiêu hảnh của người ca sỉ nghiệp dư.

Đức dạo đàn rồi cất tiếng hát:”Đã từng nguyện ước…” (2)

(2) nhạc phẩm “Mối tình xưa” …You tube…ca sỉ: Trần Thái Hòa.

Tú Nhi vô cùng kích động…không ngờ hôm nay thu hoạch lớn như vậy…Ở đài truyền hình Thành phố,nàng không những là MC có tiếng,lại còn có nhiệm vụ tìm kiếm tài năng trẻ…Nàng đả trải qua nhiều kinh nghiệm,người muốn chứng tỏ có tài năng thì nhiều,nhưng người thật sự có tài năng thì không nhiều, tài năng ‘xuất sắc’ vượt trội lại càng rất khó tìm…chỉ có thể “ngộ chứ không thể cầu”…Ai dè hôm nay lại ‘ngộ’ được…vì vậy làm sao Tú Nhi không kích động cho được?

Tầm cở như Chủ tịch huyện Huy…Tú Nhi coi không ra gì…nhưng sở dỉ Tú Nhi nhận đãm trách buổi văn nghệ giúp vui cho buổi tiệc hôm nay cũng vì nể mặt Phó Trưởng ban tuyên giáo Tố My…Dù sao đài truyền hình cũng trực thuộc ban Tuyên giáo tỉnh quản lý,hơn nữa,Tú Nhi và Thụy Vủ cũng là bạn thân…sau cùng coi như là kiếm thêm thu nhập cho anh chị em trong ban ngành…một công ba chuyện.

Khám phá, thu nạp người tài năng như Đức…đối với Tố Nhi là một ‘chiến công’ trong sự nghiệp…nàng nhất định phải thu Đức ‘dưới trướng’…vì vậy nhìn Đức với ánh mắt sáng ngời…

Lúc nầy lại một tràng pháo tay vang dội kéo dài…Đức chào đáp trả rồi trở về bàn mình…không để ý mấy người phụ nử nhìn hắn với ánh mắt kỳ quái…

-Sao hả?nè..khi nãy các người nói nếu tôi lên hát xong…tôi muốn gì được đó…hahaha..cũng tới lúc ‘tính sổ’ rồi…

-Cậu…cậu chơi gian…Ngân giở trò nói bừa…vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu với mọi người…

-Đúng…đúng…cái nầy không tính…là cậu chơi gian…được Ngân khởi xướng…đám phụ nử liền được dịp nhao nhao phụ họa chơi trò lưu manh gian trá…

-Hả?cái gì ăn gian…hahaha…hiểu… rồi nè…mấy người tính giở trò quịt hả?không dể đâu…tôi…

Định ‘ăn thua đủ’ nhưng chợt thấy ánh mắt của các nàng nhìn xa phía sau lưng mình…Đức liền quay lại…nử MC không biết từ lúc nào đã đến gần,nhìn nó cười:

-Hello…anh Đức…tôi là Tú Nhi…MC …anh Đức…anh ca thật hay…

-Chào..xin chào cô Tú Nhi…cám ơn…đã khen…à…lúc nãy..tình cờ nghe có người khen cô đẹp như minh tinh xứ Hàn…Đức theo bản tánh ‘trời cho’… miệng ‘ba hoa’ nịnh đầm.Coi như là ‘bánh ích đi,bánh qui lại’…người ta đã khen mình thì mình cũng lịch sự khen lại vài câu.

– Là người ta nói bậy thôi…cái gì đẹp như minh tinh xứ Hàn…Tú Nhi cười…nhưng ánh mắt thoáng có chút đắc ý…thật ra câu nầy nàng nghe hoài từ đám công tử bột COCC,nghe riết phát chán,tên Đức nầy tuy có tài ca hát… chuyện nịnh đầm cũng tầm thường…

-Đúng…đúng…tôi cũng nghỉ vậy….họ thật là nói bậy nói bạ…không biết suy nghỉ chút nào .

Tâm lý con gái đẹp là …trong lòng luôn tự phụ khi được khen đẹp nhưng ngoài mặt thì tỏ vẻ khiêm nhường.Vì vậy MC Tú Nhi ‘vô cùng khiêm nhường’ nói câu :” người ta nói bậy thôi”… ai dè Đức ‘cũng nghỉ người ta nói bậy’ khiến nàng sửng sốt…

-Ý tôi muốn nói là cô đẹp hơn minh thinh xứ Hàn nhiều…. Đức ‘nghiêm túc’ nói thêm…

-Hahaha…anh thật thú vị…Tú Nhi bật cười giòn…cãm tình đối với Đức tăng thêm một bậc… tên nầy nét mặt còn trẻ măng nhưng kỷ thuật nịnh gái hình như ‘lảo luyện’ hơn những đám người đã từng ‘nịnh nọt’ nàng…

Hai người cười cười kẻ hỏi người đáp khiến đám đàn bà cùng bàn hiếu kỳ,Ngọc,Ngân sinh lòng đố kỵ…cãm thấy không thoãi mái…Chủ tịch Vân ngồi cùng Bí Thư Hải cách đó mấy bàn cũng thỉnh thoãng liếc về hướng nầy…bụng cũng cãm thấy tưng tức…như có ai sắp cướp đoạt đồ yêu quí của mình vậy.

Bí thư Hải cãm thấy chấn kinh…lảo biết Tú Nhi…sao tên Đức nầy lại may mắn vậy…Hải vừa làm bộ chuyện trò cùng Việt vừa kín đáo không ngừng theo dõi hai người …hận không thể chính tai nghe được họ nói gì nhưng mắt thấy rỏ ràng là hai người ‘có quan hệ’ không tầm thường…

-À, cô tìm tôi….có chuyện gì sao?Đức hỏi…

-Có chuyện tốt cho anh…không biết anh có hứng thú gia nhập ban văn nghệ của Đài Truyền hình Tỉnh?

Tú Nhi kiêu hảnh nhìn Đức hỏi…trong thâm tâm nàng…chuyện nầy chắc như bắp rồi…có ai ‘cưỡng lại’ được sự cám dổ của Đài Truyền hình tỉnh?rất oai phong,tha hồ diện quần là áo lượt lại được lương cao,là một giấc mơ của thanh thiếu niên ngày nay.Trước đây…khi được nàng hỏi câu nầy…ai cũng kích động mừng rở không cần suy nghỉ,gật đầu như gà mổ thóc cho nên Tú Nhi nghỉ Đức cũng không ngoại lệ…

Nhưng…lần nầy người trước mắt không mãy may kích động…Đức cười nói:

-Tôi biết đàn chút chút…hát hò một vài bản góp vui trong các dịp như vầy…hahaha…làm văn nghệ gì đó với đài truyền hình…tôi không hứng thú…cám ơn cô đã có ý cho cơ hội…

-Hả?là đài truyền hình tỉnh đó…anh…

-Tôi biết…là đài truyền hình tỉnh đó mà…nhưng tôi không hứng thú…xin lổi nha…

-Vậy…được,à…đây là danh thiệp của tôi…anh cứ giử lấy…bất cứ lúc nào nếu thay đổi ý kiến…gọi cho tôi…lúc nào chúng tôi cũng sẳn sàng chào đón anh…Tú Nhi rút ra mộ tờ danh thiếp trao cho Đức rồi mĩm cười quay người bước đi…bước được vài bước…nét mặt liền đổi sắc…một bụng tức giận…trước giờ chưa từng bị ‘tẻn tò’ như vậy…’quê’ quá mà…

Đức nhìn theo nghỉ:”ả nầy coi cũng không tệ…làm cho đài truyền hình vinh quang lắm sao?bảo đãm cũng đá chõng khu cho lảnh đạo nắc,bú cặt không ít lãnh đạo rồi…”

Trong thâm tâm Đức…đàn bà,con gái trẻ đẹp công tác tại đài truyền hình hay văn công văn nghệ chỉ là công cụ cho lãnh đạo thõa mãn tình dục thôi…Mổi lần lãnh đạo từ trên xuống thị sát luôn có các ‘em’ hầu rượu hầu ngủ…chính là mấy ả công tác văn nghệ văn gừng nầy phục vụ cái chuyện đó…vì vậy lảnh đạo thường lấy cớ thay phiên xuống thị sát hết ban kia tới ngành nầy…mục đích là đụ chùa đó mà…Đức nhìn theo Tú Vân bỉu môi khinh thường nghỉ:”ả nầy có nhan sắc không tệ…trăm phần trăm lổ nhất,lổ nhị,ngay cả lổ tam đều ‘tát hoát’ hết rồi…”

Chuyện gì cũng có căn nguyên nguồn cội…Đàn,hát hay và cái nhìn tiêu cực về những văn công trong đài truyền hình của Đức cũng có ít nhiều liên quan với nhau…đối với Đức là một kỷ niệm buồn.

Ngược dòng thời gian mười mấy năm về trước…

Lúc sinh nhật 5 tuổi,món quà Tuấn cho con là cây đàn Mandolin…nhưng hai anh em Tuấn,Hùng chẳng ai biết đàn với địch…

Thời mở cửa,làm ăn khấm khá nên lắm người có thói ‘trưỡng giả học làm sang’.Trong bối cảnh phong trào âm nhạc thịnh vượng, biết đánh đàn,biết nghe nhạc cũng là môt thứ văn hóa thời thượng,tặng cho con cây đàn Mandolin chính là đạo lý nầy…

Có đàn thì dỉ nhiên là phải mời thầy dạy đàn mới được,thời buổi đó việc nầy cũng là một ‘thể diện’.Tuấn bèn mời thầy dạy đàn Mandolin cho con…Tuấn không cần con đàn giỏi,biết là được rồi…cho có mặt mủi…ai dè, thằng Đức mê mệt cây đàn, nó lúc nào cũng ôm đàn trong tay…

Đến năm 7,8 tuổi đổi thầy chuyển sang guitare,ròng rã đến năm 12 tuổi gặp được một nhạc sĩ có tài nhưng không gặp thời hướng dẩn…Nhạc,người thầy cũng như người anh,người bạn đã ảnh hưỡng không ít đối với Đức.

Để mưu sinh,Nhạc có lớp dạy đàn,dạy hát và luyện giọng…còn có ban nhạc riêng,ca sỉ chánh là chị Tuyết Vy,cũng là vợ thầy Nhạc…Ban nhạc của 2 vợ chồng đãm nhiệm phần lớn văn nghệ trong các buổi tiệc đình đám…

Đức thỉnh thoãng cũng dần dần tham gia vào ban nhạc,với cây đàn điện… vừa hát vừa đệm đàn…

Anh Nhạc,Chị Vy đều nói :”thằng Đức..khá lắm…sau nầy biết đâu sẻ nổi như cồn…rồi anh Nhạc cười hahaha…ra chiều đắc ý vì có đệ tử giỏi…

Đức còn nhớ chị Tuyết Vy ca rất hay….cũng chính vì thế mà chị được mời vào đài truyền hình…và cũng từ đó chị ít khi xuất hiện ca hát trong các buổi tiệc…nghe chị nói là “sẻ mất hình tượng”…rồi thì Đức xuất hiện nhiều hơn…hát thế chị Tuyết Vy…trở thành ‘cột trụ’ của ban nhạc…

Được khen,Đức càng hứng chí…suốt ngày đàn ca…Thím ba phàn nàn đem chuyện nói với Tuấn,Nhàn rằng thằng Đức học ngày càng tệ.Đức cứ tỉnh bơ…lúc ấy tuổi đang lớn,cứ làm theo ý mình…nó nói với Nhạc…muốn cua gái…đàn hát một hai bài là cua tới tay…không lẻ đem hàm số,phương trình ra tán?con gái đánh cho chạy sút quần…hơn nữa…tương ca sỉ làm giàu cũng dể dàng hơn nhiều so với mấy người bác sỉ,kỷ sư..tiến sỉ gì gì đó…đám nầy học cho lắm cuối cùng cũng là làm công cho các đại gia thôi..mà đại đa số đại gia đều học chưa tới lớp 10…vậy…học làm cái đéo gì…

Anh Nhạc cười hahaha nói:”ca sỉ muốn làm giàu củng không dể đâu…trong ngành…muốn làm giàu,mau nổi tiếng thì hát Boléro…nhưng muốn hát chân chính các giòng nhạc Việt…nên hát tình ca,dân ca…nhất là những tình ca thời tiền chiến…nhưng không phải ai cũng thưỡng thức được loại nhạc nầy…phải có trình độ mới được…chú mầy có giọng trời cho…anh đề nghị hát loại nhạc thính phòng cao cấp hoặc tình ca thời tiền chiến…tuy nhiên muốn kiếm sống với loại nhạc thính phòng rất khó chứ đừng nói chi làm giàu…người Việt nam mình 90 mấy triệu người thì cũng 80 triệu mê Boléro rồi… ây da..tùy chú mầy…con đường nào là do chú mầy chọn…

-Boléro củng hay mà…em thấy nhiều người thích…Đức nói.

-Không phải là không hay…nhưng trăm bài như một…nghe kỷ đi…sẻ thấy vô cùng ủy mị…hơn nửa ai ca cũng được…nhạc thính phòng thì khác…

Rồi anh Nhạc cho nó nghe vài bản nhạc tình ca thính phòng cho nó nghe…anh giãi thích…Đức càng nghe càng mê mẩn…và iêu thích loại nhạc nầy kể từ dạo đó…

Bất ngờ, một buổi sáng…Đức kinh hoàng nghe anh bị bắt vào tù…anh phạm tội giết người….trong đó có chị Tuyết Vy…vợ anh và gả trưỡng phòng gì đó của Ban tuyên giáo…anh đâm chết lúc hai người ấy trong lúc họ trần truồng ôm nhau trên giường…

1 tuần sau đó Đức nghe tin anh đã tự vận chết trong tù trong khi chờ xử án…

Từ đó trong lòng Đức nãy sinh sự chán ghét đối với bọn người văn công,nhất là đàn bà đẹp công tác tại đài truyền hình nên chẳng có chút thiện cảm với Tú Nhi…coi nàng như là một ‘con đỉ trăm thằng’, công cụ cho lảnh đạo thỏa mản tình dục.

May mắn cho Đức…nếu Tú Nhi biết nó nghỉ nàng như vậy thì sẻ liều mạng ăn thua đủ…Chỉ có nó mới dám nghỉ con gái cưng của Bí thư Tỉnh ủy là nô lệ tình dục,con đỉ trăm thằng cho lãnh đạo,nhưng nói cho cùng,Đức không biết cô nàng MC Tú Nhi nầy lại là con gái của lãnh đạo tối cao tỉnh Hậu Giang…

-Cậu quen biết với con gái của Bí thư tỉnh ủy à?Hải không biết từ khi nào đã đến bên cạnh Đức thân thiết hỏi nhỏ…Ngay từ lúc Tú Nhi đến bàn Đức …lảo thấy hai người nói cười với nhau…tuy không nghe được gì nhưng Hải vô cùng kích động…càng khâm phục Đức…sao mà may mắn thế…Con gái Bí thư tỉnh ủy cũng thân thiết với hắn như vậy…con gái của Tổng Bí thư cũng vậy…

-hả?ai là con gái Bí thư tỉnh ủy?Đức giật mình trở về với hiện tại…trố mắt hỏi..

-Hahaha..được rồi..được rồi…không nói nửa…nè cụng một ly ha…nghỉ tới Nancy Hải chợt hiểu ra :”thì ra là như vậy…xém chút mình làm ‘bể mánh’ người ta rồi…nguy hiểm thật…nhưng lại vô cùng khoái chí vì chỉ có mình biết….như vậy đối với Đức thân càng thêm thân…”

Quyên,Liên,Chi tiếc hùi hụi cho Đức vì đã bỏ 1 dịp tốt vào đài truyền hình tỉnh…Ngân,Ngọc thì lòng nở hoa…Chủ tịch Vân cũng tò mò muốn biết Đức nói chuyện với ai vậy nhưng cố ‘dằn’…không tiện hỏi vì vậy bụng ‘ấm ức’…

Thụy Vủ luôn tò mò …lúc Tú Nhi và Đức nói chuyện…nàng tò mò nên cố tình đứng không xa vểnh tai nghe hết nội dung …

-Chị hai…con nhỏ Tú Nhi mời hắn tham gia công tác ở đài truyền hình…bị hắn từ chối… nét mặt Thụy Vủ ‘báo cáo’ những gì nghe lén đựợc với Đồng Giao… nàng vừa hâm mộ,vừa có chút ganh tỵ với Đức,lại có chút ‘vui sướng’ khi nghỉ tới vẻ mặt cua Tú Nhi khi bị ‘tẻn tò’…

Tốt nghiệp kỳ sư phần mềm mấy tháng nay nhưng chẵng muốn đi làm mặc dù có nhiều công ty mời gọi,trái lại Thụy Vủ muốn gia nhập vào đội ngủ của Tố nhi…Đả mấy lần nói bóng gió,mặc dù là bạn với nhau nhưng Tú Nhi cứ lơ huyền lờ khiến Thụy Vủ một bụng tức khí..hôm nay thấy Tú Nhi bị Đức từ chối khiến nàng sướng tỉ tê nhưng rồi thấy ‘tưng tức’… tên Đức nầy đàn ca thiệt là ‘hết xẩy’ nha… nhưng mình thiệt tệ lắm sao?con Tú Nhi nầy thiệt là không nể mặt mà…vậy còn dám nói là bạn thân…càng nghỉ Thụy Vủ càng oán giận..

-Liên quan tới em sao?Đồng Giao nhìn em cười…’đi guốc’ trong bụng em gái…Đồng Giao biết em mình đang nghỉ gì…

-Chị không thấy con Tú Nhi mê trai bỏ bạn sao?Thụy Vủ nói với giọng ‘oán giận’…

-Cái gì mê trai bỏ bạn đây?con quỉ nầy sao ăn nói khó nghe vậy…Tú Nhi từ phía sau nhéo Thụy Vủ một cái…

-Không phải sao?hắn mới hát có hai bản…mầy liền đích thân mời….còn tao thì mầy lờ…không phải thấy trai liền mê thì là cái gì?mầy nói đi…Thụy Vủ vênh mặt lên trút ‘oán khí’…

-Mầy đi nói dì My đi..dì ấy nói OK là tao OK…không phải tại tao nha mậy…Tú Nhi ủy khuất nói..

-hả?là mẹ tao?thiệt?Thụy Vủ hỏi…hết nhìn Tú Nhi rồi quay sang nhìn Đồng Giao với ánh mắt nghi ngờ…Đồng giao nhún vai tỏ vẻ không liên quan…

-Ừm…tao nghỉ dì My nghỉ tốt cho mầy thôi…nhưng tao hi vọng mầy thuyết phục được dì..nếu có mầy làm việc chung với tao là tốt rồi… dì My không thích mầy làm ở đài…mầy biểu tao phải làm sao đây?Dì My ok là được…end of story….OK?

-Là mầy nói đó nha…không được nuốt lời…Thụy Vủ hầm hừ…

-Đồng Giao…sao không thấy chị lên hát bài nào vậy?Chẵng thèm đếm xỉa thêm Thụy Vủ…. nhìn Đồng Giao hỏi.

-Hahaha…chị Giao nghe tên kia hát xong liền thấy ‘quíu ’ rồi…Thụy Vủ nhanh nhẩu chen mồm.

-Con quỉ nầy…nói bậy gì đây…Đông Giao đỏ mặt ngượng ngùng vì Thụy Vủ đã nói đúng tâm sự của nàng…tối hôm qua cũng dợt tưng bừng để hôm nay lên..hát…nhưng sau khi nghe Đức ca nàng liền cãm thấy…’khớp’…không dám ‘múa rìu qua mắt thợ’…nàng không ngờ người học viên tương lai hát hay đến như vậy…

-À nè…em muốn ‘recruit’ hắn hả?Đồng Giao nhìn Tú Nhi hỏi…Đồng Giao có thói quen thường pha chút tiếng anh khi nói chuyện với bạn cùng lứa tuổi.

-Ừm..nhưng hắn nói không ‘hứng thú’…Tú Nhi mặt xấu hổ đáp…rất không hài lòng…vẩn còn tức khí vì Đức nói ‘không’ với nàng…Tú Nhi bị đã kích không ít khi bị người thẳng thừng từ chối…

Đông Giao cầm ly nước trên bàn hớp một ngụm,mắt nhìn về phía bàn bên kia…nhớ hôm kia mẹ nói tên kia có một điểm nàng không bằng hắn…Đồng Giao không phục….

Đức không hề biết có ba cặp mắt thỉnh thoãng liếc về mình….nó đang ‘cù nhây’:”nè…mấy cô đừng có nghỉ là xong chuyện nha… tôi không quên đâu…mấy cô đã đến lúc thực hiện lời hứa rồi…tôi nói cái gì cũng phải làm…”

Miệng bô bô nói,mắt nhìn Ngân bên trái,tay phải lòn dưới gầm bàn,vì tấm trải bàn che khuất nên không ai thấy tay phải Đức đang mò,vuốt ve đùi Ngọc,nàng cũng không vừa,tay phải chống cằm mắt nhìn Chi trò chuyện tay trái nhéo đùi Đức ..thỉnh thoãng lại hướng giửa hai đùi bóp vài cái…hai người cứ thế mò mẫm lẩn nhau…

Gần 12 giờ đêm…tiệc bắt đầu tan…

-Có ai cần tôi đưa về không?Đức hỏi…

-Lúc chiều Chi đến nhà chở dùm tôi…Nhà Chi cũng khá xa…hay là cậu và tôi cùng đường…cậu cho tôi quá giang về…

Đức sờ sờ bóp bóp dười gầm bàn khiến Ngọc động cởn…lòng xốn xang…’gợi ý’ cho Đức đưa nàng về…đã mấy lần làm chuyện ấy trong xe rồi…đêm nay Ngọc muốn…nãy giờ sờ sờ bóp bóp dưới gầm bàn…chổ đó đã ẩm ước rồi.

-OK….vậy chào tất cả…mai mốt gặp lại…Đức quay nhìn Ngân mắt nháy nháy mấy cái…thừa dịp không ai để ý làm dấu hiệu sẻ gọi cho nàng…Ngân làm mặt ‘lạnh’ không đếm xỉa nhưng trong lòng cãm thấy ngọt ngào…

Xe chạy được một khoãng chừng 5 phút Ngọc đã bắt đầu mất kiên nhẩn:

-Nè…khuya rồi…kiếm chổ nào đậu xe lại đi…

-Hahaha…chuyện gì?chịu hết nổi rồi sao?tuy nói vậy nhưng Đức cũng tấp vào một khu không nhiều ánh đèn đường.

-Cũng tại cậu hết…Chiếc xe vừa ngừng…Ngọc ‘hung hăng’ bước vội ra hàng ghế sau tìm kiếm…

-Để Đức làm cho mà…Đức cười dâm dê… biết Ngọc đang tìm khăn giấy và chai nước để chùi rửa chổ đó…

-Đừng hòng…Ngọc đỏ mặt gắt…cầm khăn giấy ,thấm nước….Đức mĩm cười…nghe tiếng sột soạt của áo quần cởi ra…

-Xong chưa?Đức tới nha…

Chẳng đợi nàng ừ hử,nó bước ra phía sau…đẫy Ngọc nằm ngữa …úp mặt vào giửa hai đùi…

*

* *

Hoàng ngồi dựa lưng vào ghế thoãi mái hưỡng thụ cái cãm giác làm Trưởng đồn…chỉ mới là một khu thôi mà đã lắm người nịnh bợ,mai mốt nếu có thể trèo lên cao hơn nửa,nếu có thể trông coi cả một huyện hoặc một thành phố thì coi như vua chúa rồi,thật là sống không uổng kiếp người a…

-Xếp Hoàng à…bây giờ mình đi đâu?Tài nhìn Hoàng kính cẩn hỏi…Tài là thuộc hạ tâm phúc của Hoàng,được Hoang ‘đặc phái’ làm tài xế cho mình mổi khi đi ‘thị sát’ an ninh khu vực .Cả hai vừa mới từ quán Bar ra về…dỉ nhiên là trong túi xếp Hoàng cũng có phong bì dầy cộm từ việc hiếu kính rồi…nếu không đi ‘thị sát’ làm gì?rảnh lắm sao?

-Mầy cứ chạy một hai vòng trước cái đã…xong rồi ghé nhà hàng nào đó mình ăn khuya.Hoàng uể oải nói.

-Dạ biết rồi…xếp ngả lưng nghỉ một chút đi…Tài ‘ân cần’ nịnh nọt…

-Ừm…cứ chạy vòng vòng khoãng nửa tiếng được rồi…tao nhắm mắt nghỉ một chút…nói xong Hoàng ngửa đầu nhắm mắt lim dim ngủ… được chừng 2 phút đồng hồ,Hoàng thấy xe ngừng lại,gả mở mắt ra nhìn đàn em hỏi.

-Chuyện gì?sao ngừng xe vậy?

-Hahaha…có chiếc xe đậu bậy…sẳn mình rãnh…em dếnh cho nó cái biên phạt…Tài hăm hở …

-Nhìn cho kỷ một chút nha mậy…coi chừng biển xe màu xanh…Hoàng dặn dò…

-Yên chí đi xếp…biển xe của dân thường mà…em nhìn kỷ rồi…Tài tắt máy xe,bước xuống tiến về chiếc xe Toyota đang đậu bên đường…Hoành thấy gả đàn em sốt sắng khẻ mĩm cười…bất chợt Hoàng hoảng hốt,chấn kinh,vội vàng mở cửa xe gọi gấp rút:

-Trở lại…Tài…quay trở lại…

Thấy xếp kêu vội vả gấp rút,Tài ngạc nhiên quay lại hỏi:

-Xếp kêu em?có chuyện gì vậy?

-Lên xe…mầy biết chiếc xe kia là của ai không?nè…nhớ cho kỷ biển số đi…mai nầy..thấy chiếc xe nầy thì tốt nhất lơ huyền lờ cho tao…không những vậy,nếu cần,phải bảo vệ tối đa…nhớ kỷ…Hoàng quát đàn em….hú hồn…Đụ má…xém chết bị thằng nầy hại chết rồi…xe của Đức ca cũng dám phạt?muốn đập bể chén cơm,bít đường làm xếp của tao rồi…

Tài tái mặt…nhìn phản ứng của xếp Hoàng…vậy…coi bộ chủ xe là nhân vật khủng rồi…gả run lên lắp bắp:

-Ai?là ai vậy xếp…cũng may là có xếp…nếu không thì bỏ mẹ rồi…

-Mầy không cần biết là ai…cứ nhớ chiếc xe nầy,biển số đó là được…xe nầy là ‘bất khả xâm phạm’…chỉ cần biết vậy là được rồi…Hoàng quát đàn em…nhìn về chiếc xe Đức đang đậu,hình như chiếc xe có lúc rung chuyển liên tục.

Hoàng đưa mắt nhìn đàn em…Tài cũng đưa mắt nhìn xếp…không cần phải nói ra miệng…cả hai điều hiểu là chuyện gì…

-Lên xe…Hoàng ra lệnh…

Tài lên xe nổ máy …

-Ai kêu mầy nổ máy xe vậy?Hoàng nhìn đàn em nói.

-Hả?vậy…vậy…

-Ngồi đây …chờ xe kia đi…mình mới đi…Hoàng hất hàm nói…

-Ừm…được…

Cả hai ngồi trong xe chờ…chiếc xe của Đức rung chuyển từng đợt…nửa đêm mà…đường xá vắng teo nên Đức tự nhiên như ở trong khách sạn…nắc bạo…

Một tiếng đồng hồ trôi qua…chẳng có gì mới…chiếc xe cứ thỉnh thoãng run lên từng đợt…

Hoàng,Tài nét mặt cổ quái…4 mắt nhìn nhau…

-Xếp à…có thiệt không vậy?là cặc gì đây?

-im miệng đi mầy….Hoàng cú lên đầu Tài,cười mắng…nhưng trong bụng thầm đưa hai ngón tay cái…

-Đù má…Đức ca ngầu thiệt…