Thằng Đức

Chương 44: Tôi thà làm cầm thú

-A lô..Đức đây…ai vậy?

Buổi sáng trên đường đến Ủy ban…di động kêu vang…Đức nhìn màn ảnh…số lạ…ai vậy cà?

-Tôi nói nầy Đức tổng..anh thật là keo kiệt…

Đức ngẩn ra…ai vậy?hình như biết mình nhưng tiếng nói nghe lạ hoắc…

-Ai…ai vậy?Đức một lần nửa hỏi…

Tuyết tức đến muốn hôn mê bất tỉnh…vì cái câu hỏi “ai vậy?”,chứng tỏ trong đầu hắn không hề có nàng…

Một chút cũng không có nên mới không nhận ra giọng nói của nàng.

Ở Sài gòn Tuyết luôn được người săn kẻ đón,được mời đi ăn, mời đi dạo phố,hoặc du lịch và nàng cứ luôn “bận rộn” lựa chọn giửa một đám người săn đón nên nàng kêu ngạo.Lần trước,nàng đã cho Đức ‘cơ hội’,nàng gợi ý hắn nên mời nàng ăn uống với cái cớ là “trả công” đã giới thiệu người giỏi cho công ty…lúc đó thâm tâm thấy “hổ thẹn” vì đã tự “xuống giá’,như là “hàng đại hạ giá ” vậy…

Hơn tuần lể trôi qua Tuyết tin tưỡng hắn sẽ gọi mình…nhưng không thấy…Tuyết nghỉ là do con “hồ ly” kia…

Hôm kia Tuyết dò hỏi biết được con “hồ ly” kia đã về rồi…Tuyết tin tưởng hắn sẻ nhanh chóng gọi mình thôi…mời mình đi ăn cơm…rồi tán tỉnh…Tuyết tin tưởng như vậy…Ở Sài gòn là vậy đó mà…

Nhưng đã mấy ngày trôi qua…nàng cứ chờ hắn gọi…nhưng hắn chưa hề gọi…

Tuyết cãm thấy nhột nhạt với ánh mắt nhìn của Nguyệt,Cúc…trong mắt họ ..nàng là thần tượng…luôn được đàn ông đeo đuổi…Đức chỉ là “tên nhóc’ mới lớn…Tổng giám đốc rồi sao chứ?chỉ cần nàng “liếc mắt đưa tình ỏng ẹo mấy cái’ là “gục” ngay…nhưng mà hình như mọi chuyện không như nàng nghỉ…Nên Tuyết oán giận…hôm nay quyết định gọi cho hắn…ai dè hắn ..ngay cã giọng nói mình cũng không nhận ra…lòng kiêu ngạo bị tổn thương khiến Tuyết tức muốn bể phổi…nhưng cố kìm nén mà ra vè bình tỉnh trách nhẹ:

-là Bích Tuyết…tôi…nói tới đây Tuyết rất ủy khuất…người ta không “biết” mình…mà mình cứ tưởng..thiệt là xấu hổ mà…định cúp máy…

“Bít đú” thì biết..tui rành lắm “Bít tết” thì ăn hoài…còn Bích Tuyết thì không..ụa.”..Đức nghỉ trong đầu..”ây da..chẵng lẻ là cô nàng em của cô Lan?”

-hahaha…cô là Tuyết phải không?hahaha nhớ rồi…chỉ tại cô…khi không nói là Bích Tuyết chứ…tui chỉ quen biết có người đẹp Tuyết thôi…xin lổi nha…cái tên Bích Tuyết làm tôi giật mình..cứ tưỡng ai…Đức liền nhanh chóng giở giọng tán tỉnh..ba hoa con chích chòe…

-Tha cho anh…còn nhớ tới tôi…Tuyết cũng cãm thấy an ủi…thì ra là vậy…

-Định hôm nào mời cô ra ăn cơm…coi như cám ơn cô đã giới thiệu người cho công ty…Xin lổi nha…mấy ngày qua bận quá …à…nè…khi nào cô rãnh vậy?Vừa nói Đức vừa nghỉ tới hình ảnh của Tuyết trong đầu…có ngoại hình đẹp…vú,đít cũng thuộc hàng “thượng đẳng”nha,ý dâm lóe lên:”đã đụ được cô chị…nếu đụ được cô em hahaha cũng không từ chối đâu nha”… là hoa thơm đánh cả cụm đó…

Nghe Đức nói…bao nhiêu hờn giận trong đầu liền tan biến…Tuyết cãm thấy tự ái được “vổ về”…phải như thế chứ?

-Nè…tui phải ăn cơm ở nhà hàng trong khách sạn 5 sao đó…nếu cậu không keo kiệt thì đem nhiều tiền một chút…mà phải hai lần…tui giới thiệu cho công ty 2 người…Tuyết bất đầu trở về bản tánh “lưu manh,ranh mãnh” của con gái,mục đích của nàng là tạo cơ hội tiếp xúc nhiều với Đức hơn và từ đó làm Đức “quỳ lụy” dước váy nàng…

-hahaha được..được..không thành vấn đề…nè..hai lần chứ gì?vầy đi…lần đầu mời cô đi Azerai,lần tới Vinpearl..đều là 5 sao đó…theo ý cô…vậy được chưa?bảo đãm cô và bạn cô sẻ hài lòng…Đức sãng khoái nhận lời…nhưng nghỉ bụng:”hy vọng đừng mang bạn cô theo nha…không phải là tui keo kiệt đâu à…hai người mình dù sao cũng lãng mạn hơn…hai người còn có thể làm ăn chấm mút chút đỉnh…có đám bạn cô theo…được cái con khỉ khô gì…”

-Là anh nói đó nha…vậy khi nào?

-Hôm nay thứ Năm..chiều thứ Bảy đi…khoãng 8 giờ ..tôi gọi cô…sao hả?

-Ừm được…nè…đừng cho tui leo cây đó…Tuyết “hăm he”…

-hả?cho cô leo cây?không bao giờ…đã hẹn với người đẹp…chỉ có người đẹp cho tui leo cây thôi..còn tui thì không bao giờ…vầy nha..thứ 7 tôi gọi cô…

-Ừm…bye.

Cúp di động..Tuyết hân hoan…ít ra cũng phải thế chứ…

-Ê sao hả?Nguyệt/Cúc nóng lòng hỏi…

-Thứ 7 nầy…hắn mời tao đi ăn cơm…Tuyết kiêu hãnh đáp…nhưng nàng không nói là “cả bọn”…cái chuyện nầy..chỉ có nàng và “hắn” thôi…một buổi tối lãng mạn không thể kéo theo nhiều người…là “tiết kiệm” cho hắn…Tuyết có “lý do chính đáng”…

-Wow…ráng lên mầy…cua hắn vào tay…Nguyệt/Cúc hâm mộ cổ vỏ bạn…không biết cả hai vừa bị bạn thân vì trai mà “đá” ra ngoài một cách “lạnh lùng không ái náy”…

Đàn ông cũng như đàn bà …bản tánh không khác nhau…đàn ông vì lồn,cũng như đàn bà vì cặc thôi…nếu cần đưa bạn lên bàn thờ là chuyện thường…

-chuyện nầy là cái chắc rồi…hắn không “thoát” khỏi mị lực của tao…Tuyết nhìn hai bạn mắt nháy nháy…đùa cợt.

Tuyết không đùa…nàng thật sự nghỉ như vậy…Tuyết luôn coi mình là người đẹp từ Sài gòn hoa lệ,chỉ cần giở chút nũng nịu,mè nheo là Đức sẻ bị “hớp hồn” trở thành dể dạy,cho nàng sai khiến…Nếu cần sẻ cho hắn hun hít chút đỉnh…Đó là “chiến thuật “ để giử mình của nàng xưa nay…vì vậy Tuyết vẫn còn “zin”…

Vừa cúp máy chưa được bao lâu thì di động lại vang lên…là Hà gọi…Cũng đã lâu rồi…mấy tháng nay không nghe tin tức…

-A lô….lâu quá ha dì mới gọi…dì vẩn khỏe chứ?

-Mới từ chổ ống về hôm kia…

Quốc cách đây mấy tháng được thăng làm Chủ tịch thành phố Đà lạt…lúc đầu Hà không muốn theo chồng tại vì đang đam mê những phút giây thần tiên do Đức mang đến,nhưng sau đó dù muốn dù không cũng phải khăn gói ra ngoài Đà lạt làm Chủ tịch thành phố phu nhân…Hà không thích hư danh,chỉ đam mê tình dục nên trong khoãng thời gian nầy thật là phiền muộn.Gần đây Quốc ra Hà nội họp hành gì đó,nàng liền thừa cơ hội bay đi Cần Thơ…vừa vào khách sạn liền gọi cho Đức…

-Đang ờ khách sạn Ecolodge…đến liền đi….Hà hăm hở…vừa nghỉ tới lát nữa liền kích động…

-hả?…ừm được…tới liền…đã mấy tháng rồi..Đức cũng muốn gặp Hà…sau khi hỏi số phòng liền cúp máy…cho xe chuyển hướng…

Hà quả thật là thèm muốn tình dục lâu ngày nói cho đúng ra là đã lâu không được Đức đụ…cho nên vừa thấy nó liền như con báo cái vồ lấy con mồi…Đức không cần làm gì hết..chẵng mấy chốc áo quần trên người đã bị Hà lột hết…con cặc liền được bao bọc bởi một vùng trời ẩm ướt nhưng rất ấm áp…

Bình thường,khẩu kỷ của Hà không tệ,thuộc hàng “nhất lưu cao thủ” nhưng hôm nay thật đặc biệt,có lẻ vì dáng vấp “vồ vập hấp tấp” của Hà khiến “công lực tăng gấp bội?”.Đức thả lõng tinh thần hưỡng thụ cãm giác cặc mình được “vồ vập nuốt vào nhả ra,liếm trên mút dưới”, rồi “không một chút thương hương tiếc ngọc,vủ phu,hùng hổ” một tay ghì vào tóc làm điễm tựa mà nắc bạo vào miệng nàng…tay kia không ngừng ‘dày vò’ cặp vú…

Hà thích “cưởi ngựa” lại có khuynh hướng “bạo dâm”nên lúc trên người Đức thường hay liên tục “chạy nước rút”,cửa hang lúc nầy rất lầy lội nên tốc độ làm cho tiếng “ma xát’ giửa hai bộ phận sinh dục nghe vang dội không ngừng…Đức cứ nằm dưới,hai tay nô đùa cặp vú thành muôn hình vạn trạng…

-À nè…Dì có liên lạc Chủ tịch Diểm không?Bà ấy lúc nầy ra sao rồi…Vừa xong hiệp 1,Đức dựa lưng vào giường,nữa ngồi nửa nằm,tay cầm chai bia hưỡng thụ trong khi Hà còn tham lam bú liếm cặc nó…

-Thỉnh thoãng thôi…nghe nói cũng chán lắm…nó có nhắc khéo hỏi khi nào cháu có thể bay ra ngoài đà nẵng 1 chuyến…Hà nhả cặt ra đáp lời rồi lại tiếp tục…

-Hả? Có thể nha…sao lại không…nhưng không phãi bây giờ…

-hả?thiệt?Hà phấn khởi…chồm lên nhìn thẳng vào mặt thằng cháu..tay thì dọc cặt nó…

-Ừm…để coi đã…

-Có ý muốn đi là được rồi…à nè ..mình đi chung…Hà “ủy mị” nhay nháy mắt…nàng muốn đụ tay ba như lúc trước…

-Được thôi…nếu dì muốn…Đức hiểu ý bà dì nầy…đúng là dâm đãng mà….nhưng thật ra nó cũng thích màn “nhất long song phụng”..thiệt là đã nha…lại nghỉ mình có nhiều người như vậy làm sao chơi trò nầy đây?phải tìm cách mới được…

-Nè…kín đáo một chút…đừng để con cọp cái kia biết….không phải sợ nhưng cẩn thận tốt hơn…Hà căn dặn…

-Ừm..biết rồi…Nói xong Đức ngồi lên…chìa cặc ngay miệng Hà…đút vào rồi nắc…tuy không bằng Nancy…không thể đút sâu lút cán nhưng cũng là sướng lắm đấy….

Hà không ở lâu…chỉ một ngày,xế trưa thứ sáu bay về Đà lạt tuy nhiên có nói sẻ xuống Cần thơ thường hơn…lại còn đốc thúc nó bay ra Đà nẵng thăm Chủ tịch Diễm…dỉ nhiên là nàng cũng sẻ có mặt…Tuy là chỉ có một ngày nhưng đại đa số thời gian đều “bắt cóc” Đức trong phòng đụ miệt mài…

Hôm nay là thứ Sáu…Cũng may Hà về rồi…nếu không kẹt nha…hôm nay là lúc Đức mong đợi…Nó đang chờ điện thoại của hoa hậu phòng hậu cần…Đức nhất quyết phải dành lấy người đẹp nầy tới tay…lảo Hiệp đang ngồi khám…Đức không lo lảo quấy nhiểu nàng…nó đang tính toán làm sao ôm người đẹp vào lòng…thằng chồng của nàng coi như bỏ đi rồi…là 1 thằng tồi thôi,dám hiến dâng vợ mình cầu vinh…nhưng mà như vậy mình chỉ cho nó chút lợi ích thôi là xong…Đức biết từ chiều hôm đó,hình tượng của nó trong lòng người đẹp đã không ngừng tăng lên…

Đức mong đợi không lâu…hơn 6 giờ…chuông di động vang lên..liếc nhìn màn ảnh di động..quả nhiên là nàng…

-Alô….tưởng cô quên rồi…Đức cười nhẹ trong điện thoại..

-cậu..cậu đang chờ tôi gọi à?Ngân sung sướng hỏi…

-ừm…từ sáng tới giờ…à không phải ..từ bửa cô hứa tới giờ…tôi bắt đầu chờ rồi…sáng nay liền tắm rửa sạch sẻ,xức dầu thơm cùng người…Đức ba hoa…

-Có quỷ mới tin cậu…Ngân cười khúc khích trong điện thoại…

-tôi hy vọng cô là quỷ…nè..cô đang ở đâu..tôi qua đón cô…

-Ừm…tôi đang ở nhà ba mẹ…

-Cho địa chỉ đi..tôi qua đón cô…

-cậu cứ tới đầu hẻm Lê Lai rồi gọi..tôi sẻ đi ra…

-Ừm được..đi liền đây…lát gặp…

Từ khi biết được Thiện có ý dâng mình cho cái lảo Cục trưởng,Ngân đâm hận,lại được Đức ra tay cứu giúp,hình tượng của Đức trong lòng tăng vọt…hơn nửa,Đức là một nhân vật có bối cảnh khủng,đối với nàng lại rất dể thương không hống hách cho nên có lúc nào đó…nàng nghỉ dựa dẫm vào Đức nàng sẻ tình nguyện…Ngày hôm nay hẹn hò với Đức,Ngân hồi họp…không biết nó có muốn gì gì đó chăng?nếu là như vậy thì mình phải làm như thế nào?nghỉ đến đó Ngân run lên.

Nhưng những điều Ngân lo ngại không xảy ra…Đức rất bình thường…cười nói vui vẻ,kể những câu chuyện tiếu lâm khiến nàng cười suốt cả buổi…không hề có những cữ chỉ “dê xồm” chút nào khiến Ngân cãm thấy mất mát…Đàn bà là vậy…sợ người ta dê,đề phòng nầy nọ nhưng không thấy người ta dê mình thì hờn dổi vu vơ…Câu chuyện “không bằng cầm thú” đại khái là ý nầy…

-Nè…cậu có bạn gái chưa?hôm nào giới thiệu một chút?Ngân “thăm dò”.

-Có…nhiều lắm…Đức thản nhiên trả lời…

-cậu nầy…tui hỏi thiệt mà…tò mò chút mới hỏi cậu…Ngân không hài lòng vì câu trả lời “không có trong sách vở” chút nào…lẻ ra nó nên nói:” chưa” hoặc “đang cua” hoặc chia tay rồi…ai dè nó lại nói “có nhiều lắm…”khiến nàng không kịp phản ứng vì không nằm trong “sách vở” chút nào.

-Hahaha..nói thiệt rồi thì cô không tin…hay là bây giờ tui nói dóc ha: “chưa”…sao hả?có phải muốn làm mai?Đức hi hi ha ha trêu ghẹo.

-Muốn tui làm mai?được mà…cậu muốn người như thế nào?lần nầy Ngân lại tin nó nói thật…đàn bà là vậy..khi đàn ông nói thật thì không chịu tin,khi đàn ông nói dóc thì tưỡng là thật…

-Y chang như cô là được…Đức nheo nheo mắt nói.

-Cậu..cậu không đàng hoàng chút nào…Ngân đỏ mặt nhưng lòng như uống được mật ong…nói như muổi kêu…

-Cô thật là đặc biệt…

-hả?đặc biệt chổ nào?sao lại nói vậy?Ngân tò mò hỏi…

-nói thiệt thì không tin…nói láo lại tin liền…như vậy có đặc biệt không?cô nói đi…Đức cười.

-Cậu..cậu…Ngân phì cười..không biếi phải phản bác sao cho phải,càng lúc cãm thấy trò chuyện với Đức thật là thú vị.

-Cậu thật sự là Tổng giám đốc của 1 công ty bên ngoài?

-Ừm…Đức lập công ty…

-Vậy..vậy cậu tới ủy ban nhân dân làm cái quái gì..tui không hiểu…Ngân nói ra ý nghỉ của nàng…từ lúc biết Đức là Tổng giám đốc của một công ty khá qui mô…nàng lấy làm kỳ quái…

-là duyên nợ thôi…Đức hàm hồ đáp sau khi hớp một ngụm bia.

-cái gì duyên nợ?Ngân ngẩn ra…

-là trời xui đất khiến sắp xếp tui gặp cô…rồi mổi ngày đều tương tư… không phải là duyên nợ sao?Đức nói xong cười hahaha.Cái lối tán tỉnh nửa nạt nửa mở nầy rất hửu hiệu…vì đó là phương pháp kéo gần khoảng cách,không làm cho đối phương ngượng ngịu vỉ cứ tưởng đó là “đùa chơi” thôi mà nhưng trong lòng lại có chút “vấn vương” với mình…

Quả nhiên Ngân nghe được liền “nguýt” nó một cái đồng thới véo trên tay nó một cái…

-Lúc nào cũng cà rỡn…không đàng hoàng chút nào…không nói với cậu nửa…Ngân xụ mặt…

-Tôi nói thật mà…cô lại không tin…tôi không biết phải làm sao a…Đức “thở dài”…

-Cứ nói nhăn nói cuội hoài…Ngân bỉu môi trông thật dể thương như một cô bé đang giận dổi khiến Đức ngẩn người nhìn nàng chăm chăm…Đụ nhiều đàn bà,sáp lại gần họ,nó chỉ nghỉ đến chuyện đụ…Nó có ấn tượng sâu sắc với Yến vì những cử chỉ hồn nhiên ngây thơ đáng yêu và bây giờ Ngân cũng vậy…

-cậu nhìn nửa…móc mắt cậu đấy…Ngân “trừng” mắt nhìn Đức…mặt nàng ửng đỏ…lòng thì sung sướng…

-Móc tim luôn cũng được mà…nè nói thiệt nha…hôm nay cô đẹp quá khiến tui nghỉ đến câu chuyện “không bằng cầm thú”…lúc trước thấy câu chuyện vô lý, bây giờ thì hiểu rồi hahaha…tui thiệt muốn làm “cầm thú”…chẵng thà làm cầm thú còn hơn bị mắng là “cầm thú cũng không bằng”…Đức cười.

-Cậu nói gì vậy?không hiểu gì hết…Ngân bư mặt ra ánh mắt mê man…không hiểu Đức nói cái gì..

-Cô chưa nghe câu chuyện “không bằng cầm thú” hả?Vậy để tui kể cho nghe …OK?

-Không phải là chuyện bậy bạ gì đó chứ?Ngân dè dặt hỏi…thời buổi nầy tụi thanh niên thường hay kể những câu chuyện không đàng hoàng….

-cái gì bậy bạ chứ…cô thiệt là khờ mà..thôi được để tui “khai sáng”cho một chút…cứ như bà già nhà quê í…ngáo ộp…Đức nhìn Ngân “miệt thị”…rồi không đợi Ngân ừ hử,nó bắt đầu bô bô cái miệng:”là vầy..tóm tắt thôi nha…ngày xưa bên Tàu…có hai người một mam một nử vô tình cùng nhau trú mưa trong một ngôi miếu…đêm tối,trời mưa vần vủ bên ngoài,ngôi miếu lại dột nước..chỉ còn một chổ là ngủ được….người con gái giống như cô vậy..đoan trang thục nử,còn chàng thanh niên giống như tui…đẹp trai,đàng hoàng biết lể nghĩa…là “soái ca” của thời đại…

Ngân cười khúc khích” cậu biết lể nghỉa thì heo nái cũng biết leo cây”…

-Ậy…đừng có cắt ngang mà..để tui kể tiếp…”Cô gái thấy người thanh niên là 1 tú tài thư sinh nên cũng an tâm…nhưng để đề phòng,cô ta lấy một vật gì đó để ở giửa,chia làm hai bên rỏ rệt rồi nói:”người vượt qua làn ranh nầy là cầm thú”….Thế là hai người nằm ngủ cho đến sáng hôm sau…Nói tới đây Đức hớp một ngụm bia…

-Rồi sao nửa?Ngân tò mò hỏi tới…

– Chàng thanh niên đánh một giấc tới sáng, lúc thức giấc chỉ thấy một mãnh giấy viết vài chử…còn cô gái đã đi mất rồi…chị có biết cô ấy viết cái gì không?cô ấy viết là “quá tệ,ngay cả cầm thú cũng không bằng”…

Ngân cúi gập người cố nín cười…mặt đỏ ửng…

-Sao hả cô thấy sao?

-Tầm phào..có cô gái nào lại như vậy…nhất là ngày xưa trong xã hội phong kiến

-vậy là cô không hiểu rồi…giống như tui lúc trước vậy…tui mới vừa hiểu ra đó…nhờ cô…

-vậy…cậu nói nghe coi cậu nghỉ gì…Ngân bỉu môi…

Đức làm như bí mật lắm…nói nhỏ giọng vừa đủ cho Ngân nghe:” mấu chốt của câu chuyện là ‘Chàng thanh niên đánh một giấc tới sáng’,cái nầy thật là không bình thường nên tui nghỉ trăm phần trăm là cô gái đó có nhan sắc như chị Doãn (1)”…Đức tỉnh bơ nói…

(1):Chị Doãn :trong tác phẫm “O chuột” của nhà văn Vủ trọng Phụng…miêu tả chi Doãn như sau:”Chí Doãn là người đàn bà có cái nhan sắc của người đàn ông không đẹp trai.”

Đang uống một ngụm nước,nghe nó nói Ngân bị sặc…nàng ho sặc sụa nhưng vẩn không thể nén cười…mặt nàng đỏ lên vì cố nén tiếng cười của mình…

-Nếu tui là anh chàng thư sinh đó mà cô là cô gái đó hả?cầm thú cở nào tui cũng tình nguyện làm nha…Đức lại “tỉnh bơ từ tốn” nói…mắt nheo nheo nhìn Ngân cười mím chi.

Ngân ngượng nghịu..”hung hăng”‘thẳng chân đạp ‘ Đức một cái dưới gầm bàn..

Có điều nàng không ngờ Đức rất lẹ làng…hình như đã “biết” trước…chân nàng bị hai đùi nó kẹp chặt lấy…Ngân cố rút chân nhưng vô hiệu,kế đó chiếc giày cao gót liền bị tháo ra..Đức thản nhiên lấy tay ‘mơn trớn’ trên bàn chân nàng trong khi nét mặt làm như không có gì…

-buông..buông ra…mặt Ngân đỏ như trái táo đỏ…gắt nhỏ…nàng sợ các bàn bên cạnh để ý…thiệt ngượng chết người…

-Có nên gọi món tráng miệng không?cô thích gì?Đức tỉnh bơ,tay còn lại lật tờ menu tìm món tráng miệng,tay kia phía dưới vẩn khều khều mơn trớn bàn chân nàng..nhìn khóe miệng nó ẩn ý cười khiến Ngân “căm phẩn”…rúc cục đành “chịu trận”…cứ để tên dê xồm mơn trớn bàn chân mình…

-Cô có từng coi phim :”Ỳ thiên kiếm đồ long đao” chưa?Đức hỏi…Rồi không đợi Ngân đáp,nó nói tiếp:”Tui khoái nhất là cái đoạn Vô Kỵ với Triệu Minh rơi vào trong cái hầm ở Lục liểu sơn trang í…thật là tình điệu nha…Nói tới đây Đức nhìn Ngân cười chúm chím…mặt Ngân đỏ như táo chín,ngượng ngùng,Đức biết Ngân hiểu nó muốn nói gì…Vô kỵ “nâng niu chân” Triệu minh…cũng như nó đang nâng niu chân nàng…

Ngân hiểu..nên mặt đang đỏ lại càng thêm đỏ…trông thật đáng yêu khiến Đức ngây người.

Nô đùa với bàn chân người đẹp một chút rồi cũng ‘thả’ ra với nhiều tíếc nuối…vậy đủ rồi…để lại một ấn tượng đẹp lúc ban đầu rất là quan trọng…không nên quá đáng.Đức không hề có ý muốn đem Ngân “lên giường” tối nay.. bộ muốn là được sao?không thể nào mới hẹn hò lần đầu tiên lại làm cái chuyện đó rồi…coi người ta là ai đây hả?cần phải xây dựng cảm tình trước…cái gì cũng phải từ từ,giống như ninh nồi thịt kho tàu ngày Tết vậy,phải ninh lâu một chút,ăn mới ngon…hahaha cua gái không khó..muốn đụ được gái thì là đạo lý nầy….

Lúc Đức mơn trớn bàn chân mình..Ngân ngượng,rủa thầm..nhưng khi Đức ‘thả’ ra,Ngân lại thấy tiếc nuối…nguýt nó một cái… trong lòng cãm thấy như được ăn phải mật ong…

*

* *

Tối qua sau khi đưa Ngân về ,lần đầu tiên hẹn hò,Đức nhà ta luôn thể hiện phong độ “chính nhân quân tử” cố gắng đè nén lòng hưu dạ vượn…Đưa Ngân về nhà,Đức gọi cho Phó Loan ngỏ ý ghé “thăm”…dỉ nhiên là Phó Loan vô cùng hoan hỉ rồi ,vì thế Đức đến nhà nàng,“quậy” suốt đêm…tuy vậy Phó Loan chẵng một chút “ nhăn mặt khó chịu” trái lại sáng lại thức sớm nét mặt tươi rói đầy xuân tình làm điễm tâm để trên bàn rồi vào giường đánh thức nó dậy…

Mặc dù đêm qua “cày bừa” không ngừng nhưng buổi sáng …cặc của Đức vẩn cứng ngắc,hùng dũng chỉa thẳng lên trần nhà….đây là sự khác biệt giửa thanh niên và các bậc chú bác…Đức thì khỏi nói rồi,nó không phải là người thanh niên bình thường : cặc bự ,đụ dai hết biết…

Phó Loan cũng là đang tuổi hồi xuân…tình dục đòi hỏi cũng nhiều,không phải ngày nào Đức cũng “ghé thăm”cho nên mặc dù đêm qua cũng đến 5 giờ sáng đấy…nhưng giờ thấy cặc kia “khêu khích” như vậy thì làm sao mà “lơ” cho được,nàng quên luôn cái mục đích của mình vào là gọi Đức thức ăn sáng…Chỉ thấy Phó Loan leo lên giường,vén tóc mình lên cúi đầu xuống ngậm cặc kia vào rồi đầu gục gặc lên xuống…chiếc lưởi thơm tho thỉnh thoãng liếm tử đầu cặc rồi đi xuống bìu dái như một diển viên chuyên nghiệp của phim con heo,lúc nầy hai mắt nàng lim dim thụ hưởng,vẻ mặt mơ màng rất là đỉ thỏa,khó có thể tưởng tượng được cũng gương mặt nầy,ở công ty là một gương mặt nghiêm nghị với đôi kính trắng tròng.

Phó Loan cũng thế,Thủy cũng vậy…hai nét mặt như nhau…giống y chang khi bú cặc rất đam mê và nồng nhiệt…Cho nên đừng tưỡng người đàn bà nhìn có gương mặt nghiêm trang,đạo mạo…là đoan trang…lầm chết…ậy..không phải là trăm phần trăm ai cũng vậy…nhưng khả năng họ dâm cũng không nhỏ đâu…

Bú liếm một hồi lại muốn…Phó Loan vén áo ngủ,nằm ngược đầu,đưa ngay cái đó vào ngay miệng Đức…cái lưởi nó liền như con rắn chui ngay vào hang quậy tung lên khiến nàng “dục hỏa xung thiên” càng “dí” sát vào miệng nó khiến Đức nhà ta như muốn “chết ngộp”.

Hai tay vịn vào thành giường…Loan chõng khu cho Đức nắc…

Đức nắc bạo…nắc liên tục..Tội nghiệp Phó Loan,không biết Đức tổng vừa nắc vừa nghỉ nàng là hoa hậu phòng hậu cần…

Rời nhà Loan,Đức chạy xe về nhà hàng…gần 11 giờ sáng thứ 7…Buổi sáng vừa xong,đám nhân viên đang bận rộn sửa soạn cho bửa trưa…1 vài người khách lác đác…chưa đến giờ cao điểm,không thấy Thu nơi quầy,biết “bà chủ” đang nghỉ giải lao trên lầu…Đức gật đầu coi như chào hỏi đám nhân viên xong bước lên lầu…

Thu đang nằm trong phòng,máy điều hòa làm nàng dể chịu…nghe tiếng mở cửa nàng nhỗm dậy…chỉ có Đức mới có chìa khoá..Bé Trúc đả đi học phụ đạo…

Đức chẵng nói chẵng rằng… cỡi giày, cởi quần áo,người trần truồng như nhọng rồi leo lên giường nằm bên cạnh bà chủ Thu..mắt lim dim như muốn ngủ..tay thì lòn vào áo mân mê vú …

-mệt lắm sao?Thu ân cần hỏi…nàng biết nó rất bận rộn…nhưng rất ngây thơ không biết nó bận vì đụ đầu tắt mặt tối…

-đâu có …chỉ là buồn ngủ chút thôi…à nè cái vụ..kia sao rồi…Đức áp mặt vào ngực Thu,hít hít mùi thơm trên người nàng,tay thì tái máy luồn vào áo nhồi bóp…thỉnh thoãng thọc tay vào quần xoa xoa lên chùm lông mềm mại…Thu đã quen nên cứ để mặc bàn tay nó đi khắp cơ thể nàng…

-sao chứ…cứ vậy thôi…Thu lơ đãng đáp…nàng đã thẳng thừng từ chối buổi viếng thăm đặc biệt…Lúc đầu còn ái náy nhưng sau đó thì trở lại bình thường…

-cô..cô muốn làm đơn li dị…Đức nghỉ sao?Thu dè dặt hỏi ý liến Đức?nàng đã nghỉ kỷ rồi…cho dù ngày mai ba bé Trúc ra khám..chuyện nàng và ông ấy tái hợp thiệt là không thể nào…vấn đề là xa mặt cách lòng…thâm tâm nàng coi như ba bé Trúc đã không còn…hiện nay nàng coi như đang ở với Đức..tuy không phải là vợ chồng nhưng có khác biệt sao?nếu là như vậy thôi thì dứt khoát…

-hả?tốt…dứt khoát thì tốt…nhưng bé Trúc….nó nghỉ sao?Đức dè dặt….

-Cô nghỉ cũng không thành vấn đề đâu…mổi lần đến ngày đi thăm..đối với nó như một cực hình…Thu than.Quả thật như vậy..Bé Trúc hình như đã quên mất người cha ruột của mình…

-Vậy..vậy cô tự quyết định đi…Đức nghỉ khoãng hai năm nửa…Đức tìm cách …mình di dân qua Mỷ hoặc Canada …theo diện đầu tư…mình qua bển sống…

-hả?tại sao?Thu sửng sốt…

-Qua bên ấy…nếu có tiền thì cái gì cũng tốt hơn…tương lai của Bé Trúc cũng sẻ tốt hơn..cô không muốn sao?

Thu cãm động…dù sao bé Trúc cũng là con của nàng..nay Đức quan tâm bé Trúc như vậy…nàng còn muốn gì hơn…

-Nhưng mà…cô làm gì có tiền…

-Quán nầy làm ăn được mà…ngày càng khấm khá…nếu dành dụm hai năm nữa cũng sẻ có một số vốn khá…đủ để di dân theo diện đầu tư rồi…

-Nhưng mà không phải của cô…Thu phân bua…

-Phân biệt cái gì…tiền của Đức là của cô…còn phải phân biệt sao..yên chí đi..hai năm nữa thôi…đưa hai người qua bên đó trước

-vậy…Đức thì sao?Thu thấp thỏm…

-dỉ nhiên rồi…một lượt nhưng cô và Đức sẻ đi đi về về…lo chuyện làm ăn bên nầy…Bé Trúc sẻ tự lo một mình…lúc đó cũng lớn rồi…

Thu sung sướng thấy ấm lòng..vậy là nó không hề có ý nghỉ “chơi riết rồi chán” mình…bất chợt nổi hứng đưa tay xuống kéo phẹc mơ tuya quần nó…kéo cặc nó ra ngoài,rồi nhỗm người lên ngậm vào…Như vợ phục vụ chồng….

Lắm lúc nằm một mình Thu nghỉ sao cuộc đời thay đổi long trời lở đất như vậy?nhiều năm trước Đức tới nhà,nàng coi nó như con cháu…bây giờ “đứa con cháu ấy” ôm ấp nàng,tay bóp trên sờ dười,rồi làm “công việc” của chồng nàng…còn nàng thì nồng nàng “phối hợp” …ậy…phải nói là còn hơn cả “phối hợp” nửa…trước đây,mổi lần Đức muốn thì nàng chìu…bây giờ thì Thu càng ngày càng chủ động nhiều hơn,những lúc Đức ngủ ở đây…Thu tranh thủ lên giường,chủ động sờ bóp cặc nó rồi bú liếm…Thu biết Đức thích đàn bà chủ động…vậy thì nàng chủ động thôi…Thu không khờ…nàng biết Đức tuy mới 17 thôi nhưng lại có cả đống đàn bà…nàng không hề có ý nghỉ “độc quyền” chiếm hửu,chỉ mong rằng quan hệ của hai người kéo càng lâu càng tốt…ai ngờ nó lại lo cho hai mẹ con nàng như vậy…nghỉ đến chuyện đem nàng và bé Trúc ra nước ngoài…có thực hiện được hay không thì sau nầy mới biết nhưng hiện tại ,cử chỉ,thái độ nầy cũng đủ cho nàng vì nó mà chuyện gì cũng làm…nhất là chuyện phòng the…nó dâm thì nàng cũng dâm theo thôi…có gì phải ngại chứ?

*

* *

Vừa đi học vừa đi làm nên lúc nầy Nhung bận tối tăm mặt mủi..nhưng tinh thần rất phấn chấn…ở công ty nàng chỉ làm việc 2 ngày…3 ngày còn lại Nhung đi học…Nhung có nằm mơ cũng không ngờ cuộc đời nàng lại có nhiều thay đổi lớn như vậy…lúc nầy Nhung nói láo như cuội..”.ngày nào cũng phải học nhiều giờ,thời gian dài đăng đẵng,mệt chết người ta “…đó là những lời Nhung “tả oán” với Hưng…dùng để ‘né’ chồng mổi khi Hưng tỏ ý muốn đụ…

Thật ra có những “ngày dài đăng đẵng’ thật đấy…nhưng theo thời khóa biểu cứ mổi hai tuần thì có một ngày chỉ học có hai giờ thôi… đó là ngày Nhung “thoãi mái” nhất vì ngày đó Đức đón nàng..cùng nhau đi ăn cơm rồi vào khách sạn đụ miệt mài.Nhung lúc nầy đã trở thành dâm phụ thứ thiệt rồi…biết Đức muốn gì,thích gì nên thường chủ động…không còn e thẹn nửa… lúc bú cặc Đức rất nhiệt tình đầy đam mê,miệng nút chùn chụt rồi khi Đức phun,nàng nuốt chẵng chừa giọt nào ra ngoài lại liếm sạch sành sanh đầu cặc…

Cây cối được bón phân thì tươi tốt,đàn bà có hơi hướm của đàn ông nhiều thì ngày càng đẹp ra… nuốt khí nhiều khiến đường nét trên cơ thể phát triển nên Nhung càng ngày càng đẹp…vú đít nây nẩy…mởi gọi làm Hưng đỏ con mắt…thường nhìn vợ khao khát lúc nào cũng nứng cặc,muốn đụ.Vấn đề là đối với Hưng,Nhung càng ngày càng chán ngấy…luôn tìm cớ tránh né..sự rạn nứt giửa hai vợ chồng bắt đầu nãy sinh.

Kinh nghiệm lần trước nên lúc nầy mổi khi thay quần áo,Nhung vào phòng tắm để tránh cái nhìn của Hưng…có điều là khi đàn ông thiếu đụ,khí tồn tại nảo thì vợ làm sao chạy trời cho khỏi nắng?…dù sao cũng là vợ chồng…hơn nữa tối qua đã từ chối…hôm nay lấy lý do gì đây?nói không hoài không phả là cách nha…rủi hắn nghi ngờ mình gì gì đó thì không tốt,thế rồi cực chẵng đả,Nhung tuột quần lên giường dang hai chân ra…như là “thí cô hồn cho Hưng vậy”…nhưng đầu óc nàng đang nhớ tới những lúc cụp lạc đụ nhau với Đức… Chiều nay Đức sẻ đón nàng…nên trong đầu Nhung đang cố tưởng tượng chiều nay nàng và Đức trần truồng ôm nhau … chẵng mấy chốc hình ảnh Đức hùng dủng…người Nhung nóng lên,háo hức

Hai mắt Hưng sáng rở khi thấy lồn vợ gọi mời…không chậm một giây nào,ngồi xuống áp miệng vào ra sức bú lấy bú để…

Tội nghiệp Hưng…hoàn toàn không biết là trong đầu vợ mình…cái người đang bú liếm kia không phải là hắn mà là Đức tổng…hai tay nàng ghì lấy đầu tóc hắn áp sát vào…miệng rên ư ư…điều nầy khiến Hưng phấn khích ra sức bú liếm…Từ ngày đụ nhau với Đức,Nhung rất để ý đến hình tượng bên ngoài và bên trong của mình,nên lúc nầy không phải là Nhung của ngày xưa,chổ đó của nàng được chăm sóc rất kỷ lưởng,đám lông được tỉa gọn,sạch sẻ và có mùi thơm nhè nhẹ…Hưng bú say sưa vừa bú vừa tự tuột quần mình xuống…đầu cặc Hưng đang giựt giựt…chứng tỏ Hưng đang nứng cực độ,Hưng tay run run cầm cặc nhắm ngay lổ đút vào rồi hùng hổ ra sức nắc…

Nếu ra sức bú liếm còn đở …ít ra cũng làm cho vợ mê mê màng màng tâm hồn phiêu lãng chốn đào nguyên…nhưng đút cặc vô nắc lại là một chuyện khác…Chưa đầy 30 giầy liền con mẹ nó phun xối xả…

Cặc đàn ông có loại phun rồi vẫn còn “được” 1 lúc…có loại phun xong rồi là như cọng bún…khốn nạn thay,cặc Hưng thuộc loại nầy…bỡi vậy Hưng không cần rút ra,cặc hắn vẫn ‘tự động’ chui ra ngoài…xụi lơ…

Nhung đang “phê”…liền bừng tỉnh…sực nhớ không phải là Đức tổng…vẻ chán ghét thoáng hiện nơi khóe mắt…không nói không rằng ngồi lên,tay bụm chim không cho cái chất lõng nhớp nháp kia chãy ra ngoài…chạy vào nhà tắm rửa ráy…nàng ra sức rửa kỷ lưởng…tối nay Đức tổng sẻ hôn hít chổ đó đấy…không thể “khinh xuất” được…

Ậy…Hưng không biết so với Phan…Hưng đã khá hơn rồi,ít ra cũng nhấp được vài cái…thầy Phan kia thì “khóc ngoài quan ãi”…

Nhưng dù sao đời nầy kiếp nầy…muốn cho vợ hài lòng…hai người đúng là nằm mơ rồi…

Vì cặc Đức tổng…to dài…lại đụ dai…nên làm đàn bà đá đụ qua với nó rồi…luôn mơ mơ màng màng.

Nhung vừa bước lên xe..Đức đã hít hít trong không khí rồi nịnh đầm:

-Wow..sao thơm quá vậy…làm Đức chịu không nổi đó nha..vừa nói vừa đưa tay xoa đùi Nhung…

Được Đức nịnh đầm..Nhung như được ăn mật ong…nguýt…

-Tin cậu mới là lạ…miệng lưỡi trơn tru…

-Thiệt mà..ngày càng mê chị đó nha chị Nhung…Đức cười …tay cứ xoa lên xoa xuống đùi nàng…

-Lo lái xe đi…à..bây giờ mình đi đâu?

-Cũng như lần trước ha…9 hoặc 10 giờ tối đưa chị về…có vấn đề gì không?

-ừm…không sao..Nhung sung sướng lí nhí…nàng chẵng màng ăn với uống…chỉ muốn vào phòng nằm trong vòng tay của nó…

Đàn bà nào đã đụ với Đức,không sớm cũng muộn sẻ biến thành dâm phụ…cho dù là thục nử cũng vậy…

Tại vì nó biến thái…bày đủ trò dâm dục,rù quến đàn bà con gái người ta chịu “huấn luyện ,tập tểnh”…mà một khi đã làm qua rồi thì sướng rên người…cứ muốn làm hoài…

Đức nằm dưới…phía trên là Nhung ra sức cưỡi…thỉnh thoảng lại “ngoái mông,sàng qua sàng lại” cho cặc nó vào “sâu” thêm …nét mặt vô cùng thỏa mãn đầy vẻ đỉ thỏa,trông thật dâm dật và rất mang dại…nhưng dù nàng có ‘quậy’ cở nào…cặc nó vẩn như khúc củi…thỉnh thoảng từ dưới “thục” lên…đầy khiêu khích…Nhung cũng không hiểu sao hắn khủng khiếp thế…nàng có làm cách nào hắn cứ tỉnh bơ..”bình chân như vại”…

-Nè…có chuyện nầy muốn hỏi cậu…Nhung gối đầu lên đùi Đức,tay mân mê cục thịt cứng ngắt kia…

-hả?chuyện gì?

-Cậu…có bao nhiêu đàn bà…?do dự một chút rồi Nhung củng nói…mắt nhìn Đức..tay vẫn vuốt ve …

-Hỏi chi vậy?…Đức ởm ờ…

-Có phải…cậu củng gì gì đó với Phó tổng…



-Biết ngay mà…thấy Đức liếc mình cười cười…Nhung liền ngắt nó một cái trên đùi…không ngoài dự cãm của nàng…quả là như vậy…Nhung không ghen…quả thật nàng không có tư cách để ghen nhưng cũng thấy không thoãi mái lắm…vấn đề là nàng có thể làm gì?chỉ mong mình vẩn là một trong những đàn bà của nó là được rồi…Nhung mê Đức…không có nó nàng không biết mình sẻ ra sao.

-vậy..vậy cô Nancy có biết không?Nhung ngập ngừng hỏi…

-Chắc là không…nhưng biết rồi sao…Đức nhún vai…chuyện nầy nó không sợ…Nancy không phải là vợ nó nha…

-Coi chừng bị cô ta thiến đó…Nhung lườm…

Đức bổng ghé sát tai nàng rù rì….

-cái gì?cậu..điên rồi nha..Nhung đỏ mặt…sao lại có thể chứ…

-cái gì điên chứ…Nancy cũng đã làm rồi …Đức đưa chiêu bài Nancy ra dụ…

-hả?Nhung sửng sốt…nàng không tin vào tai mình…cái cô nàng Nancy nhìn coi nư thục nử vậy mà…

Đức dấu nhẹm Hà…. đem chuyện Chủ tịch Diễm cùng Nancy ra kể…Nhung há miệng tròn như chử “O”,hai mắt mở lớn…nàng không thể tin được những gì vừa nghe…

-Mai mốt..thử ha..Đức dụ khị Nhung chơi trò đụ tay ba “nhất long song phụng”…

-Kỳ..kỳ lắm…mắc cở chết đi được…thôi đi…Nhung cúi mặt nói như muổi kêu…

-Cái gì mắc cở chứ..suy nghỉ chút đi…ậy không phải mai hay mốt…khi nào thấy OK…nói cho Đức biết…Đức trổ tài “rù quến”…

-Ừm…Nhung cuối cùng cũng “ừm” trong cổ họng…nàng nghỉ :”cứ ờ cho hắn vui đi” mai mốt tính sau…đúng là con quỉ dâm dục mà…nhưng không phải vì vậy mà mình mê hắn sao?

-hahaha..vậy đi…nó ngồi lên lật ngửa Nhung ra chúi mồm ngay giửa hai đùi nàng…đồng thời cũng chĩa cặc ngay miệng nàng…

Cái trò 69 ấy mà…ngược đầu bú liếm nhau…