Thằng Đức

Chương 42: Cứ thế mà làm em nhé!

Ngay đêm đó,sau cuộc náo loạn tại Iris Skybar….

Vì tội có ý đồ “hành hung lảnh đạo” Mạnh cùng một số COCC bị nhốt trong nhà tù của Cục An ninh quốc gia địa phương…Chủ tịch Cơ can thiệp cho cháu nhưng đối với Cục an ninh quốc gia,lời nói của Chủ tịch Cơ không có trọng lượng…Mạnh và đám COCC không được thả…Cục trưởng Châu cùng các thuộc hạ cũng bị nhốt 1 đêm mới được thả ra…

Nancy ở Cần thơ hai tuần rồi rời đi…Buổi sáng nàng rời đi thì buổi chiều …chính trường Hậu Giang lại một phen sóng gió…

Chủ tịch thành phố Phạm Cơ hủ bại…quan hệ bất chính với gái vị thành niên…bị bắt tại trận…lổi lầm nghiêm trọng bị cách chức..chờ xử án..nghe nói sẽ vào tù gở vài cuốn lịch là điều chắc chắn…về chức vụ Chủ tịch thành phố..tạm thời chưa có ai thay thế …công tác sẽ do Phó Chủ tịch thường trực Thu Vân tạm thời đãm nhiệm trong khi chờ đợi sự bổ nhiệm của tỉnh ủy.

Là Phó đồn Vinh dẩn đội bắt tại trận Chủ tịch thành phố Cơ đang hành dâm với gái vị thành niên… Vinh nhận nhiệm vụ từ chị gả,Phó Chủ tịch thường trực …Lúc Vân ra chỉ thị,Vinh kinh hãi,gả tưỡng mình nghe lầm…là Chủ tịch thành phố đấy…nếu có tội thì luôn được bao che…chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không…cuối cùng người đi bắt sẻ lảnh đạn…nhưng Vân đã trấn an em mình,nàng nói mọi việc đã có an bày,không cần sợ…cứ thế mà làm,bão đãm khi xong nhiệm vụ nầy thì con đường thăng quan của gã sau nầy sẻ như diều gặp gió.Vinh chợt hiểu thì ra chị mình cũng nhận lệnh từ phía trên cao,liền hăng hái bảo đãm sẻ làm thành nhiệm vụ.Thật ra chẵng có khó khăn gì,sau khi nhận được ”tin mật” Vinh liền dẩn đội ập vô…tóm gọn Chủ tịch Cơ đang trần truồng làm công tác truyền giống với một em 13 tuổi…thật là “trùng hợp”ngay lúc đó lại có một đám phóng viên “đi ngang”…thế là ngày hôm sau, ai cũng xù xì…

Chuyện gì cũng luôn có ảnh hưởng dây chuyền…phía trên có người lại muốn “quậy”cho lớn ra…Vì thế một số Bí thư,Chủ tịch huyện đồng thời ngã ngựa theo đà của Chủ tịch Cơ vì đã cung cấp gái tơ…

Cục trưởng Cục CA Nguyễn Châu…lạm dụng quyền lực mưu đồ lợi ích riêng tư…bị biếm chức…sẽ có an bày khác…sự nghiệp chính trị của lảo coi như đến lúc bế mạc khi vừa mới 47 tuổi…vị trí Cục trưỡng hiện thời được Phó Cục trưỡng thường trực Huỳnh thế Luân đãm nhiêm cho đến khi có tuyễn chọn chính thức của Tỉnh ủy

Về phần Mạnh,sau cùng cha hắn,đại gia ngoài Đà nẳng cũng bỏ không ít tiền chạy chọt Mạnh mới được phóng thích với lý do “hiểu lầm”…Vừa ra khỏi cổng Cục An ninh ,một chiếc xe đợi bên ngoài mang hắn ra khỏi thành phố Cần thơ…

Mạnh vừa rời thành phố Cần thơ, những người anh em COCC lần lượt cũng được phóng thích….vấn đề là cha mẹ bọn họ một số bị “hạ đài biếm chức vì tội quản giáo không nghiêm”,một số còn lại cũng đang đối diện với sự “đào thãi” trong hàng ngủ cán bộ…

Cũng chính vì vậy mà một mạch nước ngầm đang cuồn cuộn chãy…Vị trí Chủ tịch thành phố Cần Thơ…Vị trí Cục trưởng Cục CA…..và cùng nhiều vị trí khác ….đều là những vị trí nóng bõng…ai có tư cách cũng nhìn chằm chằm vào…

Đức vẫn đi làm rất bình thường…nhưng chắc chắn là phải bận bịu nhiều hơn rồi…không phải vì công việc mà là vì đụ…bị Nancy bắt cóc hai tuần lắm người “oán giận” nhưng hình như ai cũng hiểu ngầm Nancy là “Chánh cung” nên chẵng ai dám hé môi…bây giờ được thả ra… nên Đức phải “làm việc” nhiều hơn rồi…nếu không là chuyện lớn đấy…

Có thể tóm gọn là “bận đụ đến tối tăm mặt mủi”…Vì vậy trong khoãng thời gian nầy ít khi đi làm ở Ủy ban nhân dân thành phố…cũng không có mặt ở Công ty Đức lập…

Hai tuần gần đây ,đại đa số thời gian nếu không trong xe là ở trên giường của khách sạn.

Chuyện chánh là đụ…những chuyện khác Đức không cần lo…

Cục xây dựng….

Trong văn phòng sang trọng của Cục trưởng…Hiệp đang nheo mắt nhìn Thiện…lảo nói:

-Tôi thấy cậu rất có năng lực…lần nầy đặc biệt muốn đề bạt cậu…ậy dù sao cũng quen biết với ba cậu…lúc xưa ông ấy dìu dắt tôi nên tôi mới có ngày hôm nay… lần nầy tôi muốn nâng đở cậu một chút coi như đền đáp cái ân tình lúc trước…cái chức Phó trưởng phòng…Hiệp nói tới đây ngừng lại..đưa mắt nhìn người thuộc hạ ngồi trước mặt…nhưng lảo không thấy ai khác ngoài cái dáng vấp yêu kiều của vợ hắn…đây chính là mục đích của lảo…đây là lần thứ hai Hiệp nói bóng gió,lảo biết hắn hiểu rằng lảo muốn hắn dâng vợ cho lảo đụ…thì cái chức Phó trưỡng phòng sẻ là của hắn…

Tuần trước đã có nói qua…hôm nay lảo muốn nhắc lại,Hiệp tin tưỡng Thiện sẻ phấn khởi mà đồng ý…Phó trưởng phòng đó….Hiệp có thể bỏ túi 1 mớ tiền ,thậm chí có thể tới 5 mươi hoặc 1 trăm ngàn Mỷ kim…nhưng lảo không cần tiền,Hiệp đã có quá nhiều tiền rồi.

1 trăm ngàn mỷ kim không phải là con số nhỏ…với số tiền nầy…lảo có thể kêu các em ca sỷ hay các em chân dài nổi tiếng hoặc tuột quần cho lảo đụ hoặc bú cặc lảo một thời gian nhưng Hiệp không thích vậy…quá thường…giống như ăn bánh trả tiền,không có gì đặc biệt.cái lảo muốn là cái cãm giác mình là vua muốn gì được đó…nếu Thiện đưa vợ hắn cho Hiệp đụ…thì cái chức Phó trưỡng phòng sẽ là của hắn…vợ hắn thôi mà…dù sao cũng đã đụ qua rồi..bây giờ cho lảo đụ…mất mát chút đỉnh thôi nhưng sẻ là phó trưởng phòng đấy…

Thiện đã suy nghỉ nhiều suốt mấy ngày qua…hắn rất động tâm với chức vụ Phó trưỡng phòng…chức vụ béo bở thơm tho…tiền bạc sẽ ào ào vô túi…trừ ra phần hiếu kính với lãnh đạo vào những dịp lể Tết thì cái phần bỏ túi cũng đủ kinh người rồi…hơn nữa cái phần gái gú thì khỏi nói…tha hồ…Ngân,vợ mình tuy đẹp nhưng cũng đã củ mèm rồi…cho lảnh đạo đụ để đổi lấy cái chức Phó trưỡng phòng cũng được đấy…bỡi vậy liển khúm núm cười với vẻ hèn mọn:

-Hay là hôm nào vợ chồng chúng tôi mời Cục trưởng ra ngoài dùng bửa cơm?

Hiệp hoan hỉ…ý tứ đã rỏ ràng…tên nầy đáng được bồi dưỡng…

-Hahaha..được được…hay là chiều nay đi ha…Hiệp nóng lòng,mất kiên nhẩn…con vợ thằng nầy quá hấp dẩn…lảo muốn được đụ người đẹp càng sớm càng tốt…

-Vậy..tôi sẻ đặt bàn ở Vinpearl …Cục trưởng ngài thấy sao?

-Ừm..được được..cậu quyết định đi…Hiệp hân hoan …nghỉ tới tối nay được ôm người đẹp đụ …cặc trong quần liền ngóc đầu……

Theo cơ cấu tổ chức quản lý, bộ máy chính quyền có nhiều Cục…Cục Xây dựng là “ngon ăn” nhất…nghe cái tên cũng biết rồi…và dĩ nhiên làm Cục trưỡng Cục xây dựng…tiền bạc ào ào nhào vô túi…mua xe hơi xịn,xây nhà lầu,mua ruộng đất chỉ là chuyện nhỏ…tiền gỡi trong ngân hàng là tiền đô Mỷ…ngân hàng gỡi tiền cũng không phải là ngân hàng Việt nam…mà là ngân hàng ở nước ngoài…ngân hàng Việt Nam chỉ có nhiệm vụ là chuyển ngân mà thôi…

Nếu là dân thường thì phú quí sinh lể nghĩa…

Nếu là Cán bộ thì quyền thế sinh ra quan liêu, phú quí và dâm dục…đối với cán bộ…không có chử “lể nghĩa”…chỉ có ngang tàn…hống hách…Hiện nay,lảnh đạo trung,cao tầng đa số là dâm dục,trong đám cán bộ cấp dưới,nhiều người có vợ đẹp,hoặc bản thân nử cán bộ,nhân viên trong biên chế,chưa vào biên chế có rất nhiều người đẹp…Lảnh đạo chỉ cần vừa ý ai…đưa mồi ra …đại đa số là được toại nguyện.

Cục trưởng Hiệp là thí dụ điển hình…lảo ngang tàn…lại dâm dục.Rất thích đụ vợ thuộc hạ.

Là người gốc Cần thơ,năm nay 45 tuổi…ngồi ở vị trí Cục trưởng đã 7 năm rồi nên giàu nức vách…đám con cái nghe nói tuy chưa học tới đại học cũng được gửi qua Mỹ để học trung học…mua sắm nhà cao cửa rộng bên đó,xe xịn dăm ba chiếc tùy nghi xử dụng…lảo cũng được coi là thân tín của Chủ tịch tỉnh Phúc…vì vậy Hiệp luôn coi trời bằng vung…ở Cần thơ nầy lảo chẳng nể mặt ai…cho dù Bí thư hay Chủ tịch thành phố cũng phải cho lảo vài phần mặt mủi…vì vậy tuy có nghe nói về Đức…nhưng bãn tánh ngông cuồng tự đại,lảo không cho là đúng,Đức có tư cách gì? chỉ là 1 thằng nhóc,không cần để ý tới…không liên quan gì tới việc rớt đài của mấy người kia…lảo chỉ cần dùng một ngón tay là nó chết không chổ chôn…

*

* *

Vinh hôm nay mặc ‘com lê’ (complet) màu đen…đeo kính trắng đứng trước cửa nhà hàng trong khu Vinpearl đón khách…nhìn gã như một nhà trí thức học giã nào đó nhưng bãn chất Vinh chỉ là người chưa học hết tiểu học…hôm nay gả đải tiệc lên chức của mình…Vinh cười không khép miệng…tưỡng là sẽ lên chức đồn trưỡng khu Cái khế…ai dè gã được thăng làm đồn trưỡng Khu Cái răng…tuy là cùng chức vị nhưng khu Cái răng lớn hơn…”có ăn” hơn…hơn nữa gã có thể vào thường vụ của Cục CA thành phố…cái nầy mới quan trọng…tất cã những gì gã đang có đều là của Đức tổng “ban cho”…Vân…chị gã nói như vậy…Chị gã nói..Đức tổng điện thoại một cú thôi…Bí Thư Hải liền gật đầu không do dự…không những vậy…Hoàng,tên đàn em của gả củng được đẩy lên làm đồn trưỡng khu Cái khế…

Lúc đầu nghe thằng đàn em cũng lên được chức đồn trưởng khiến Vinh ngẩn ra…cái thằng Hoàng nầy tiêu lòn với Đức tổng hồi nào vậy?Vinh không thoãi mái lắm…biết tánh em trai mình nhỏ mọn,Vân đem chuyện Hoàng “liều mình cứu chúa” nói ra…lại còn “giáo huấn” gã không nên hẹp hòi..Đức tổng muốn bồi dưỡng người …nàng lại nói trong tương lai gả không chỉ là Đồn trưởng thôi mà sẻ còn tiến xa hơn nửa…Vinh hiểu ra..toát mồ hôi lạnh…làm hõng đại sự của Đức tổng…có 10 lá gan Vinh gả cũng không dám…ngẫm nghỉ lại mình quá hẹp hòi rồi… vợ người ta đã đụ rồi …nên rộng lượng một chút…nhưng gả cũng ráng “vớt vát” uy tín một chút bằng cách “rỉ” tai Hoàng là gả đã nói không ít điều tốt cho Hoàng với Đức…Hoàng vẽ mặt cãm động “thành kính tri ân xếp Vinh” nhưng trong bụng thì rủa 18 đời tổ tông thằng Vinh xạo…

Chuyện bây giờ là Đức tổng chỉ đâu thì cả hai Vinh,Hoàng sẻ đánh đó…trung thành cẩn cẩn…có vậy mới vinh thân phì gia…cơm no gái đẹp tha hồ cưỡi…

Vinh liếc nhìn Trang thầm cười lạnh…gả biết con vợ mình đã cỡi quần cho thằng Tài khốn nạn kia đụ từ lâu rồi… Trang muốn đụ ai thì đụ…dù sao mình cũng sẽ mau ly dị con mụ nầy…nhưng Vinh vô cùng chán ghét thằng Tài kia…luôn tự coi mình là dân trí thức nên thường lấy mắt chó nhìn người..Vinh thầm nghỉ trong tương lai nếu có dịp sẽ cho thằng nầy biết mặt…

Trang đứng bên Vinh…cười cười đón khách..không biết chuyện lăng loàn đụ dạo của mình đã lộ hết…trái lại nàng cũng thấy nở mày nở mặt…hôm nay đã là đồn trưỡng phu nhân rồi..thiệt là có mặt mủi…nàng nằm mơ cũng không ngờ Vinh tuy dốt mà giỏi ,mới bò lên được chức Đồn trưởng…Trang lại thấy hơi hối hận đã cắm sừng lên đầu chồng…cái thằng cha Tài kia…nhìn có vẻ trí thức nhưng so với Vinh sao lại thua xa như vậy?hèn chi bị con vợ “Linh bà tám” coi thường…chỉ tại mình bị ma che quỉ ám mới chịu tuột quần cho lảo đụ… kể từ nay đừng hòng……Trang hừ khinh thường…Tài…hối hận đã nhẹ dạ .

Vân đã tới được một lúc,nay đã khác xưa….nử Phó Chủ tịch thường trực,có ảnh hưỡng đến quyết sách của thành phố ,hơn nửa,hiện nay,lảo Cơ rơi đài,nàng đang tạm thời làm quyền Chủ tịch thành phố..uy quyền hiển hách…Vân vẻ mặt rạng rở vui tươi đang ngồi trò chuyện rôm rã với 4 người Việt,Huy,Thảo ,Ngọc…nhìn vào thấy cã bọn thật vô cùng thân thiết… nhưng nếu nhận xét kỷ sẽ thấy tất cả thỉnh thoãng nhìn ra cửa như là đang trông chờ ai đó….

Là Đức tổng…không ai khác…tất cả đang chờ Đức tổng.

Vụ Chủ tịch Cơ ngả ngựa,Cục trưởng Châu về vườn….đều có liên quan tới người cán bộ “tép riu” của mình…biết là hắn có thân thế khủng bố nhưng khủng bố cở nầy khiến Việt hết hồn…Việt run sợ…Huy nghỉ chuyện lúc trước toát mồ hôi lạnh,Ngọc ngẫn ngơ…hú hồn..cũng may là mình đã tin ngay từ đầu không dám “khi quân phạm thượng”…Thảo thầm đắc ý vì đã “trao thân” cho hắn,liếc trộm Vân,nghỉ:”kiên nhẩn một chút rồi củng sẽ ngang hàng với nó thôi”..lại nhớ hôm trước Thão rạo rực…nghỉ tới cái đó của hắn…sao..sao có thể to thế?hắn lại khỏe…hùng hục như con trâu khiến nàng mê tơi…sau lần đó Thảo lại mong đợi…liếc trộm Vân thầm mắng:”con đượi nầy cũng đã không ít lần hưỡng thụ a…” lại thầm giận số mình đen đủi đi sau con đượi một bước…

Ngọc tâm tư cũng đang dậy sóng…hôm nay nàng biết Việt muốn nhân cơ hội nầy “tỏ lòng thân cận “ với ‘hắn’ hy vọng nương nhờ ‘hắn’…như vậy mình có phải là ngu quá hay không?tuy Việt đối với nàng không tệ,luôn chiếu cố nhưng chim khôn lựa cành mà đậu,Việt biết chọn cành thì tại sao nàng lại không thể?không biết ‘hắn’ thì không nói gì nhưng ‘hắn’ ở ngay trước mặt,ngày ngày hi hi ha ha với mình…mình mà không biết “dựa dẫm” thì đi ăn cám heo là vừa…Ngọc cầm ly nước cam hớp một ngụm đầu óc đang hoạt động âm thầm suy tính…

Việt đang thấp thõm nôn nóng…lảo quyết hôm nay tìm cách…nằm mơ Việt cũng không ngờ Ngọc đang có ý đồ “ dựng cờ tạo phản”…

Không phải chỉ có bọn người họ đang âm thầm suy tính..những bàn khác,các vị Phó Chủ tịch thành phố chưa nhập thường,Cục trưởng,Phó Cục trưởng cũng hí ha hí những chuyện trò rôm rả…cố ý khoe khoang sự thân tình của mình với đồn trưởng Vinh…có thể nói tình như anh em,có người còn khoe ‘những ngày xưa thân ái’ đã cùng với đội trưởng Vinh cái quần xà lỏn cũng chia nhau mặc…

Cục trường Thịnh cũng có mặt…sau ngày hôm ấy…Cục trưởng Thịnh điên tiết lên tống cổ thằng con ngu xuẩn qua Úc…mấy ngày liên tiếp thấy không có sóng gió cũng hơi yên tâm…rồi Chủ tịch thành phố đi tù,Cục trưởng Châu và nhiều người khác về vườn khiến Thịnh phát rét…vừa đúng lúc em của Phó Chủ tịch Vân thăng quan …Thịnh tìm cơ hội…và đây là cơ hội…

Trong khi mọi người ngong ngóng…Đức đang mặc quần áo chỉnh tề…nó vừa…đụ xong,tuần rồi bị Nancy độc chiếm,các nàng kia một bụng oán giận….Con cọp cái vừa lên máy bay…Đức phãi đụ không kịp thở…hôm nay Tâm buổi chiều “không được khỏe”,Đức tổng “sốt sắn” đưa dì Út về …”tiêm” cho dì Út liền hai mủi sinh tố “C” khiến người dì Út “nuỗn” ra nằm rên rỉ…Vóc người “mình xà uốn khúc” dư sức đêm 7 ngày 3 ra vào không tính như Lan còn chịu không thấu thì Tâm nào có “phân lượng” chứ?

Đức đi dự tiệc thăng chức của Trưởng đồn Vinh…lòng cũng không muốn lắm…thời gian đụ “bù” còn chưa đủ…nhưng Chủ tịch Vân cứ “mè nheo” nằng nặc nói nhất định nó phải có mặt..cho em nàng chút mặt mủi…sau nầy công tác sẽ suông sẻ hơn nhiều…Vân vừa mút liếm đầu cặc vừa ỉ ôi thì có ai mà có thể nói không được chứ?như vậy là không biết điều rồi…vì vậy Đức gật đầu…ậy cũng không phải là không có tính toán…nếu gặp ai “xài” được thì “chiêu mộ thu nạp…” cho tương lai…

Đức gật đầu…Vân mừng rở,cái lưỡi thơm tho lại như con rắn mà uốn éo vờn quanh đầu cặc …Từ nay vinh nhục tiền đồ của hai chi em nàng là phải trông cậy vào Đức rồi…vì vậy càng tích cực thể hiện,hơn nữa rỏ ràng càng ngày càng mê hắn tít thò lò..

Thế rồi hai chị em Vân”vô tình” rò rỉ cái tin Đức tổng đến dự tiệc thăng chức…mục đích rất rỏ ràng:muốn cho cả tỉnh biết hai chị em nàng là người của Đức tổng…

Người biết được tin thì ém…không muốn cho ai biết..càng ít người biết càng tốt…người biết càng nhiều thì cạnh tranh càng nhiều…không tốt…nhưng càng dấu thì càng “bật mí”…tại vì người biết được “tin mật” nhất định phải rò rỉ với thân tín…để chứng tỏ mình “có mặt mủi,thần thông quản đại”…Cho nên đến ngày hôm nay ,tại nhà hàng…đầy ắp người…

Đức là ai chứ?là nhân vật phong vân của Cần thơ đấy…chạm tới là bõng tay…hình tượng của Đức tổng trong quan trường tỉnh Hậu Giang rất “khủng…rất khủng”.Vì vậy,có những người khách không có trong danh sách của khách mời lại xuất hiện với vẻ ân cần tha thiết,trách trưởng đồn Vinh sao lại “quên họ”…Mọi người ở đây đều có cùng mục đích :siết chặt quan hệ với trưởng đồn Vinh…như vậy mới có cơ hội tiến gần nhân vật “khủng bố” kia…Đúng như là ngày xưa…văn nhân nào đó có nói :

“Thớt có tanh tao ruồi mới đậu, gan không mật mở kiến bò chi?”

Tuy nhiên không phải ai cũng để Đức vào mắt,nhất là Cục trưởng Cục xây dựng Lý Minh Hiệp…chiều nay,lảo hí ha hí hửng diện đồ cho đẹp,đến Vinpearl sớm một chút…chuẩn bị tối nay đụ người đẹp.

Hiệp mặc complet,đầu xịt keo,tém tóc chãi kiểu 3/7…người lảo lùn lái có bụng phệ nhìn rất là không có thẫm mỷ chút nào nhưng lảo lại rất đắc ý với hình tượng của mình…đây là chứng tích của sự thành công và oai quyền trong quan trường…hẹn 7 giờ nhưng 5 giờ lảo đã có mặt trong phòng,lão muốn có thì giờ uống vài ly rượu Cognac…tối nay đụ người đẹp…phãi cần vài ly rượu trợ lực mới được…nếu không sẽ có khả năng “khóc ngoài quan ãi” (ý nói chưa đút vào đã bắn cái con mẹ nó rồi),thật mất mặt mủi,nhìn đồng hồ thấy cũng xấp xỉ rồi nên lững thững bước xuống đón người.Kịch bản là như vầy:đón hai vợ chồng Thiện,Ngân lên phòng ,nói chuyện…gọi thức ăn sau đó uống vài ly…tiếp theo đó là Thiện “bận việc đột xuất” phải đi…để vợ lại trò chuyện với Cục trưởng…hắc hắc…kế hoạch hoàn hảo…

Đúng lúc Vinh cũng đang đứng đón khách tới ăn mừng…Hiệp nhìn Vinh khẻ “hừ” một tiếng,vẻ khinh thường ra mặt…

Nếu là trước kia Vinh lập tức sẻ cúi mặt mà lủi đi chổ khác…nhưng ngày nay khác rồi…Chị gả là Phó Chủ tịch thường trực của Thành phố và biết đâu sẻ là Chủ tịch trong tương lai gần?…nói về cấp bậc dỉ nhiên là hơn chức Cục trưởng rồi…nhưng cái mà Vinh trông cậy vào không phải là chị gả,mà là Đức ca…là người của Đức ca..Vinh làm gì phải nể sợ Hiệp?nghỉ vậy ánh mắt liền nhìn thẳng vào Hiệp “nghênh đón” với nụ cười nhếch mép …lộ ý khinh thường ra mặt…

Hiệp nổi giận…muốn phát tác…thằng nầy sao hổn láo vậy?

Vừa đúng lúc Vinh thấy 1 người đang lững thững bước tới …hai mắt Vinh sáng rỡ,nhanh nhẹn bước tới miệng cười tươi rói hai tay đưa ra ,người hơi cong về phía trước:

-Đức tổng xin chào…xin chào…Vinh hai tay cầm tay Đức ra sức lắc lia chia…đối với Đức,gả cãm động muốn rơi nước mắt…cha mẹ Vinh sinh gã ra nhưng không có công “tái tạo”như Đức tổng…

-Hahaha Trưởng đồn Vinh..anh khách sáo rồi…Đức vừa đậu xe trong bãi đậu xe gần đó,rồi tà tà cầm ly café bước tới…thấy trưỡng đồn Vinh nồng nàng đón tiếp minh liền đưa tay ra,có khí thế của 1 lảnh đạo…

Hình tượng chiều nay của Đức thật là nổi bật:cái quần Jean bạc màu “rách bươm” nhiều chổ,cái T-shirt màu trắng,cái áo vest sport màu đen…tay trái cầm ly café,tay phải bắt hai tay của Vinh…toàn bộ áo quần đều là quà của Nancy…là hàng hiệu nổi tiếng,đồ trên người từ quần áo,giày dép,đồng hồ trị giá mấy ngàn đô la …toàn bộ trên người Đức khiến nó như 1 tài tử trong phim Hàn….đẹp trai,quyến rủ…thường nói giết người nhiều,người tỏa sát khí làm người ta sợ…Đức đụ nhiều….người tỏa ra mị lực của dâm khí…tà quái…hấp dẩn đàn bà con gái…

Chủ tịch Vân ngây ngốc…nhìn Đức với ánh mắt si dại…

Chánh văn Phòng Thảo sững sốt…hai má ững hồng như gái 17…nhớ lại hôm trước…

Phó Ngọc thầm nuốt nước bọt…ao ước vu vơ….

Trong giờ phút nầy…Đức như là trung tâm của vủ trụ…mọi ánh mắt điều hướng về hắn…điều nầy khiến Hiệp căm tức…xưa nay nơi nào lảo tới…ai cũng lấy lảo làm trung tâm…

Chưa hết…

Đang cùng với Thiện đi vào nhà hàng…chợt nhìn thấy ‘tên kia’…Ngân sững sốt…sao..sao hắn lại ở đây?cùng lúc đó Đức nhìn thấy Ngân…chiều nay nàng đẹp như tiên nử…số là chiều nay,Thiện nói đưa nàng đi dự tiệc,bảo nàng nên chưng diện một chút…

Khi nhìn thấy Đức,rồi thấy Chánh văn phòng Việt,Huy,Phó Ngọc lại có cả Chánh văn phòng Thảo của Thành ủy,Ngân cứ tưỡng là họ cũng đi dự tiệc như mình,Ngân nở nụ cười như hoa,tiến đến chào hỏi mọi người và đặc biệt nói vài lời với Đức,nàng hoàn toàn không biết nên phớt lờ Cục trưởng Hiệp đang nhìn nàng,cười thân thiện…việc nầy như một mồi lửa châm vào thùng xăng…

Lửa giận bốc lên ngút trời…lảo bước tới trước mặt Đức lạnh giọng:

-Mầy là thằng nào?sao lại hổn láo vậy?đây là khách của tao..cút…

….

Mọi người sửng sờ…lảo nầy điên rồi sao?sao lại mắng người như vậy?người lảo mắng lại là Đức tổng?..một người mà ai có mặt tại đây cũng muốn nịnh bợ…sắp có kịch vui rồi…Ngân thì sững sốt?nhìn chồng..nàng không hiểu gì hết..

-Cục trưởng Hiệp…anh điên rồi à?tránh ra…Vinh quát lớn…động tới khách quí của gả?lại là Đức tổng?đừng hòng…hơn nữa đây cũng là dịp cho gả thể hiện…

Đức khoát tay…ý muốn nói Vinh bình tỉnh….cười mĩm chi nhìn Hiệp ,nó nói:

-Vị nầy…ông là ai?chúng ta chưa từng gặp mặt sao mở miệng là mắng người như vậy?

-Ông ta là Cục trưởng Cục xây dựng…cánh tay phải của Chủ tịch tỉnh….Vân đến sát bên Đức nói nhỏ…

Nghe Vân nói…Tâm tư Đức chợt động:”đang tìm cái cớ..ai dè mầy tự vác mặt tới thì đừng trách…”

-Mầy không cần biết tao là ai…đây là khách của tao…đừng có động vào….Hiệp đưa tay chỉ Ngân khiến nàng xấu hổ:

-tôi…tôi không biết ông mà…Ngân phản bác…

-Chồng cô mời tôi tối nay ăn cơm với cô..hỏi hắn đi…Hiệp cười lạnh…đưa tay chỉ Thiện,gã đang gầm mặt xuống vì xấu hổ….

Mọi người điều hiểu ra..thì ra là vậy…Ngân đỏ mặt,long lanh nước mắt vì nhục nhả…nàng không ngờ chồng mình lại như vậy…có ý đồ dâng nàng cho lảnh đạo…

-Thôi được rồi…bây giờ ông có thể cút ra khỏi nơi nầy được rồi…ông hiểu lầm rồi…cô Ngân là bạn của tôi đấy…hôm nay họ tới dự tiệc cùng với tôi…Đức lững lờ nói…

-mầy điên à?mầy biết tao là ai không?dám dành…

Chử “gái”hay “đàn bà” gì đó chưa rời khỏi miệng thì nguyên một ly café liền bay vào mặt…chiếc áo sơ mi trắng…bộ complet màu đen đều có vết café…nhìn Cục trưởng Hiệp trông thật thãm.

Lảo như hoá đá… không ngờ có người liệng ly café vào mặt mình,chuyện không thể tin được nhưng đã xãy ra…nhục nhả khiến lảo điên tiết lên…tay chỉ vào mặt Đức định mắng chửi…liền đó lảo cãm thấy trước ngực bị đạp một cái…trước sức mạnh của cái đạp,lảo lùi lại mấy bước rồi ngồi bệt xuống đất …

Tất cả đều sững sờ…

Tạt ly café vào mặt Cục trưỡng Cục xây dựng đã là hành động bá đạo rồi…lại còn đạp lảo một cái khiến lảo ngả ngồi trên mặt đất…cái nầy..cái nầy tưởng tượng cũng không dám a…nhưng mà là sự thật chứ không phải chuyện ngàn lẻ một đêm…

-Hết chuyện rồi…hôm nay chúng ta đến ăn mừng đội trưỡng Vinh thăng chức mà…vào ăn tiệc thôi..đói bụng rồi…trước nhiều cặp mắt kinh hãi,nhìn mình với ánh mắt sợ sệt…Đức thãn nhiên kêu đói bụng…như không có chuyện gì lớn lao đang xãy ra,quay sang Ngân đang bàng hoàng nhìn mình,nó nói:

-Hai ngườì cũng vào đi…đã tới đây rồi…mừng Trưởng đồn Vinh thăng chức…rồi như hiểu tâm trạng của Ngân,nó trấn an:

-Yên chí đi…không sao đâu…bảo đãm nhà cô không có chuyện gì…vào ăn tiệc đi..không cần sợ…

Đã đến nước nầy…Ngân nữa sượng sùng nữa mừng…mừng là vì Đức đã gở mặt mủi cho nàng,nên bước theo Đức và mọi người vào trong…Thiện sớ rớ một chút,tiến thoái lưỡng nan,Thiện đã có nghe qua về Đức nhưng không ngờ Đức lại khủng đến thế và vợ mình lại quen biết…như vậy…nếu nịnh bợ được Đức thì trăm lần tốt hơn nịnh bợ lảo Hiệp rồi…nghỉ vậy nên gã trơ trẻn cũng bước theo vào trước những ánh mắt khinh bỉ của mọi người…

Ngay sau đó chừng vài phút…

Chánh văn phòng Tỉnh ủy Đàm nhận được cú điện thoại,nghe xong lảo trầm ngâm rồi nói:

-Biết rồi…lảo Việt à..anh cứ yên tâm…không cần nghỉ nhiều…

Cùng lúc Bí thư Hải cũng nhận được cú điện do Thảo gọi tới…

-Biết rồi…không có gì…

Rắn có đường của rắn,chuột có đường của chuột…ngày nay ai cũng có di động…chuyện vừa xãy ra trong phút chốc được lan truyền trong chính đàng thành phố với tốc độ chóng mặt.

Hiệp với ánh mắt oán độc muốn ăn tươi nuốt sống Đức…thấy mọi người đi vào,lão lấy di động ra bấm…

Chuông điện thoại của Luân vang lên…liếc nhìn màn ảnh..Luân cười lạnh…là người của Bí thư Hải,Cục trưỡng Châu vừa bị đốn ngả,Luân nghiếm nhiên được chọn làm người “tạm thay”…tức là quyền Cục trưỡng…Luân cãm ơn Đức còn chưa kịp…mi muốn cho Luân ta ra mặt cho mi à? Nằm mơ đi…tuy là thân tín của Bí thư Hải,nhưng Luân rất khôn khéo,biết phân lượng của Đức,Luân đang nghỉ làm sao nịnh bợ Đức để biến mất chử “quyền” trước chử Cục trưởng…đây mới là chánh đạo…

Thấy gọi hoài không thông…Hiệp lại gọi cho Duệ..giám đốc sở CA tỉnh…

Cũng là không có ai trả lời…Đợi một lúc lâu Hiệp buồn bực gát máy..không hiểu chuyện gì xãy ra…

Duệ bấm di động gọi cho Chủ tịch tỉnh Phúc…

-Biết rồi…làm khá lắm…có nhiều chuyện chúng ta phải sáng suốt…phải giử gìn thực lực…hy sinh một vài con sâu cũng không có gì…hắn tự làm tự chịu…không trách ai được…vậy đi.

Chủ tịch tỉnh trầm ngâm giây lát rồi nói tiếp:

-Lúc nầy không phải là lúc so đo hơn thua,ai mạnh ai yếu…người trên kia như mặt trời giửa ban trưa,lảnh đạo của mình cũng biết né huống chi là mình…quan trọng không phải là mặt mủi mà là an thân,vinh thân phì gia…anh hiểu ý tôi không?

-Nhưng mà….giám đốc CA Tỉnh Duệ có vẻ không cam lòng…

-Không có nhưng nhị gì hết,lảo Duệ à…chúng ta quen đã mấy chục năm nay..đừng nói là tôi không căn dặn anh trước…nếu anh còn không hiểu tình hình thì tôi mặc kệ anh…nhưng nếu có gì thì anh tự lo liệu lấy…Phúc nghiêm giọng…

-Hiểu rồi….cứ theo anh mà làm…

-Họ muốn sao anh cứ làm theo họ…anh sẽ không bị thiệt thòi…nếu sau nầy lãnh đạo có trở mình được…chúng ta ăn miếng trả miếng cũng không muộn…còn nếu không…mình cũng không có gì..cùng lắm là ra nước ngoài hưỡng phước….nhiều năm nay…cũng đầy túi rồi chứ hả?Chủ tịch Phúc cười haha trong điện thoại…Duệ là người bạn mấy chục năm nay,cũng là đàn em thân tín…Phúc không cần đạo đức giả.

-Cũng là anh sáng suốt hơn tôi….Duệ cười nịnh….

Mặc dù là buổi tiệc mừng thăng chức của trưởng đồn Vinh,nhưng ai cũng coi Đức là trung tâm…ai cũng lấy cớ đến mời rượu,trò chuyện vài câu…Chủ tịch Vân dĩ nhiên là dính sát bên người nó rồi,hai chị em một trái một phải kẹp Đức vào giửa như là người một nhà khiến mọi người hâm mộ…Thảo âm thầm nghiến răng nghiến lợi…

Việt cũng âm thầm suy tính..hôm nay đã có dịp trò chuyện thân mật một chút…coi như có chút thu hoạch…

Huy sung sướng…Đức cũng rất vui vẻ trò chuyện cùng hắn…vài câu thôi cũng đủ rồi…cần phải kiên nhẩn.

Ngọc cẩn thận thu mình..đang nghỉ lại lúc bắt tay mình..nàng đã làm gan “gồng mình” khều vài cái vào cổ tay hắn….không biết hắn đang nghỉ gì về mình…

Mặt Ngân vẩn còn đõ ững…nàng đã quên mất sự hiện diện của chồng bên cạnh…lúc nãy…khi bắt tay mình…tên kia khều vài cái vào cổ tay mình….là ý gì đây?…đột nhiên nàng mĩm cười vu vơ…

Đối với Cục trưởng Thịnh…Đức cũng không tỏ vẻ gì ghét bỏ khiến lảo cũng an tâm…hú hồn…nhân lúc mọi người không để ý..lảo nói đã tống cổ thằng con qua Úc…Đức cười cười chỉ nói:”chuyện nhỏ..không cần canh cánh trong lòng” khiến Thịnh cãm động đến rơi nước mắt…

Gần 9 giờ..Đức tìm cớ chuồn đi…không tiện ở lâu…tiệc của người ta…mình cứ làm ngôi sao hoài thiệt là không nên…tuy Chủ tịch Vân tỏ ý oán giận..Đức cũng đành xin lổi…cáo từ trong sự luyến tiếc của nhiều người…

Hoàng cũng cố dành lấy cơ hội mời Đức ca tuần tới đến tham dự buổi tiệc thăng chức của hắn…Đức suy nghỉ một chút rồi vổ vai hắn nói :”sẻ cố gắng thu xếp” khiến Hoàng mừng rở…ưỡn ngực nhìn quanh…hy vọng mọi người nghe và thấy chử “Đức” trên trán hắn.

Trên đường lái xe…Đức nghỉ tới Phó Ngọc….hahaha…cũng gan ha..dám khều tay mình…ý cũng quá rỏ ràng rồi…nàng ta cũng không tệ…Đức cười dâm…rồi nghỉ tới Ngân..lúc mình bắt tay nàng…mình cũng khều vài cái….không biết nàng nghỉ gì ha?cái thằng chồng của nàng muốn hiến vợ cầu vinh à?được thôi…nhưng mà không phải là cái lảo Cục trưởng kia…heo nọc muốn ăn củ cãi trắng sao?người đàn bà Đức “chấm”…lảo cứ nằm mơ đi…

Tôi hôm nay mục đích chánh là muốn đi chơi đêm với Yến…liền lấy di động ra gọi người đẹp…

-Bây giờ có rảnh không?anh đón em…mình ra ngoài ăn tối…đường dây vừa thông Đức liền nói.Vừa rời khỏi bửa tiệc,nhìn đồng hồ cũng gần 9 giờ tối Đức liền gọi cho Yến…hy vọng nàng rãnh…cũng gần tuần lể rồi…chổ đó của nàng cũng OK rồi chứ…Đức cười dâm…đang lên kế hoạch đêm nay để đưa em Yến “tìm động hoa vàng”nơi chốn thiên thai.

Quả nhiên đúng như Đức đã nghỉ…từ lúc ăn được trái cấm…tuy có “bị thương”nhưng cãm giác rất là thần tiên phiêu lãng,bây giờ Yến mới hiểu cái gì gọi là ‘thú đau thương’.Hai ngày nay,chổ đó không còn đau nữa mà có cãm giác ngưa ngứa …Tối qua nằm ngủ,Yến đưa ngón tay vào gải…cám giác thật sướng…Yến nghỉ..nếu cái đó ‘vào’ chắc là sướng hơn nhiều…rồi Yến đỏ mặt..sao mình lại như thế?Yến cố xua đuổi ý nghỉ đó ra khỏi đầu,nhưng càng xua đuổi thì cái cãm giác lại càng mãnh liệt khiến tâm thần nàng không được tập trung…như người say rượu…đúng lúc đó chuông di động kêu vang….liếc nhìn màn ảnh…tim Yến đập thình thịch,bắt máy lên,nghe giọng hắn nói một tràng..Yến cãm thấy ngọt ngào…

-Ừm…Yến lí nhí…

-Vậy…em cứ từ từ…khoãng nữa tiếng nửa anh đón em ở đầu hém…

-Ừm…Yến tắt di động…lòng nở hoa….nhanh chóng chạy ù vào phòng tắm…không quên nói vọng ra:

-má à ..con đi ăn sinh nhật con bạn…sẻ về khuya…

Bà Hai xem tv nhưng mắt thì ngủ gà ngủ gật…nghe con gái nói bà “ừm” một tiếng…con cái lớn rồi..ai quản được…thời buổi nầy,tụi nó có cuộc sống của tụi nó.

-Trể vậy mới gọi cho em …xin lổi nha…định là gọi em từ hồi chiều nhưng phải đi ăn tiệc của trưởng đồn CA …xe chạy được một chút …Đức nhìn Yến phân trần..

-Ừm…không…không sao…Yên đắm chìm trong hạnh phúc…nhu mì nhỏ nhẹ…

-Nè…trưởng đồn CA khu vực nầy là bạn anh đó…sau nầy có gì phiền phức nói với anh một tiếng…

-Đâu có gì phiền đâu…nhà em bình thường lắm…Yến cười…

-Anh không phải ý nầy…em đẹp như vậy…coi chừng mấy thằng lưu manh dở trò….không được..ngày mai anh sẻ nói với bạn anh đặt biệt chú ý một chút…Đức vừa nịnh đầm vừa tán…

Yến cám thấy như ăn được mật ngọt…tuy nhiên vẫn “nguýt” hắn:

-Anh..lại nói nhăng nửa rồi…

-Không phải là anh nói nhăng..mà là em không tin anh thôi…em mặc kệ anh đi…Đức cười đồng thời tay đặt lên đùi người đẹp vuốt ve…Yến cúi gầm mặt..hai má ửng đỏ…

-Em về khuya..có bị rầy không?Đức thăm dò…

-Không..không sao…nhưng cũng đừng khuya quá…Yến lí nhí…thật ra nàng muốn nói là nàng trưỡng thành rồi ba má không quãn chuyện của nàng…nhưng nói vậy không ổn lắm…sợ tên nầy nghỉ lệch về mình .

-Vậy tốt rồi…hahaha …mình enjoy Cần thơ by night nha…Đức khoe khoang “đệm” vài chử tiếng Anh “hù” người đẹp…Tên này số hên…luôn gặp gái nhu mì…hiền thục…nếu là ai khác..”xi xô xi xào” lại một tràng sẽ biến Đức tổng thành Đức “ngọng”.

Đức đã đặt một phòng ở khu nghỉ dưỡng Victoria…nó tính rồi…nếu Yến có thể ở suốt đêm thì tốt..còn nếu không,đưa nàng về xong…dù sau ngày mai check out cũng là 11 hoặc 12 giờ…gọi cho ai đây?ậy tính sau…

Yến ngượng nghịu đi bên Đức..nàng vẩn chưa quen…nhưng nghỉ dù sao cũng đã làm chuyện đó với nó rồi…mắc cở cái gì…

Hai người vào phòng cũng hơn 10 giờ..Đức gọi vài món ăn nhẹ,một chai rượu đỏ đưa lên phòng…buổi tối trăng thanh gió mát,phong cảnh hửu tình ,uống rượu bên cạnh người đẹp…hahaha đời nầy còn gì hơn?

-sao không nói gì vậy?mắc cở với anh à?thấy Yến cứ cúi gầm mặt…Đức trêu.

-Không..không có…Yến lí nhí…

-Vậy tốt rồi…lúc một mình ở nhà anh có thói quen là không mặc quần áo…em đã là người của anh,vậy anh tự nhiên nha….nói rồi làm ra vẻ cởi quần áo….miệng nó cười mĩm chi liếc nhìn Yến…nàng đang mặt đỏ như xôi gấc,cúi đầu chẵng dám nhìn lên…

-hahaha…chọc em cho vui thôi…không có đâu…em muốn nhin anh ở truồng…không dể ha….Đức cười haha tiếp tục trêu đùa Yến…

-Anh…anh thật ..xấu…thấy Đức trêu mình…Yến vui vẻ…tâm thần cỡi mở…bớt ngượng,đưa tay đánh nhẹ nó…nhưng bàn ta nhanh chóng bị Đức chụp lấy,rồi kéo nàng vào lòng…chưa kịp phản ứng thì môi đã bị khóa lại…Ôi chao..”vị ngọt đôi môi” khiến Yến ngây ngất bàng hoàng…chưa kịp có phản ứng thì vị trí mẫn cãm nhất phía dưới đã bị “xâm lấn”…theo phãn ứng tự nhiên,Yến gập người…cố né tránh,đồng thời mặt nàng đỏ bừng…

-Anh…anh thật..xấu…Yến thều thào…

-đàn ông không xấu…đàn bà con gái không thương…Đức trơ trẻn đáp lời…tay thì liên tục thám hiễm…nó vừa hôn hít vừa mò mẫm trong quần áo người đẹp,tay trái se se nụ hoa trên ngực,tay phải luồn vào quần lót xoa xoa đám lông mềm mại…rồi một ngón tay chui vào giữa hai mép thịt…nơi đó đã lầy lội rồi…

Yến “nuỗn” ra…hơi thở nặng nề trước sự tấn công điêu luyện của Đức tổng,nàng năm nay 24 nhưng tuần vừa rồi mới vừa biết được mùi vị của trái cấm,Đức tuy mới 17 nhưng chuyện giường chiếu kinh nghiệm có thừa…đám đàn bà có chồng còn phải “khuất phục” thì tay mơ như nàng,chập chển biết mùi “cặc” làm sao chịu thấu? Thế là chẵng mấy chốc cứ để Đức tổng tung hoành…quần áo trên người đều bị lột ra…mặt Yến đỏ ửng…hai mắt nhắm nghiền…để mặc Đức tổng muốn làm gì thì làm.

Yến mặt đỏ như gấc nhìn trên màn ảnh của I-phone11…người phụ nử đang hun hít dương vật của người nam rồi ngậm vào miệng…Trước đây nàng cũng đã xem qua…nhưng là vì mấy con bạn “xấu” tò mò ..bây giờ là lần đầu tiên nàng xem với đàn ông…

-Anh..anh thật xấu…Yến đánh nhẹ lên ngực Đức…nàng cuộn tròn như con tôm,đắp tấm chăn che đậy thân hình trần truồng của mình…Yến nhiều lần muốn mặc lại quần áo nhưng Đức cứ nằn nặc không đồng ý…rồi đưa cho nàng hộp quà…Yến sung sướng mở hộp quà…trong đó không ngờ là cái I-phone11 đắt tiền…Yến kinh hỉ…cái di động nầy..ngoài tầm tay của nàng nên chỉ là mơ ước thôi…không ngờ là quà tặng của Đức…kế đó Đức lên mạng….cuối cùng là phim con heo của Nhật…và cái cảnh xấu hổ kia nhỡn nhơ trước mắt…

Đức rù rì bên tai…mặy Yến đã đỏ lại càng đỏ hơn…

-Không biết đâu…Yến lí nhí…

-Em nói em biết là anh tự sát chết liền đó….rồi cười dâm:”chỉ cần làm theo như vậy là được rồi…nha…thử đi mà”..thì ra Đức đang rù quến con gái người ta bú cặc mình…

Chuyện gì cũng có khó khăn ban đầu…người xưa có nói :”vạn sự khởi đầu nan”…trước sự nài nỉ,dụ dổ của người tình…e lệ,thẹn thùng cho lắm cuối cùng thì Yến cũng mở miệng ngậm cái đó vào..nhìn gương mặt đỏ ững của nàng vụng về ngậm cặc mình…Đức nức lòng nứa dạ…

-Đúng…đúng…cứ như vậy em nha…wow…sướng thiệt…à.ngoái lưỡi một chút…đúng rồi là như vậy đó…Đức như là 1 đạo diển phim con heo đang hướng dẩn nử diển viên thổi kèn “ sắc-xô” vậy…

Cứ thế mà làm em nhé…

Hôm nay thu hoạch cũng không tệ…không thể gấp gáp…”dục tốc bất đạt “ mà,Đức hài lòng nhìn Yến với ánh mắt yêu thương…nó là người đàn ông đầu tiên của nàng….

Và cũng sẽ là người đàn ông độc nhất trong đời nàng…