Thằng Đức

Chương 33: Quan trường? được sao?

Từ lúc có quan hệ xác thịt với Đức tổng,thái độ của Chủ tịch Vân liền thay đổi 180 đối với Hải và Long,gần đây, trong lúc tiếp xúc với Bí thư Hải,lảo đã có ý ám chỉ muốn “quan hệ thắm thiết như xưa” nhưng Vân đã thẵng thừng khéo léo từ chối khiến Hải giận tím mặt nhưng cũng đành đấu dịu cười hề hề,cam đoan từ nay quan hệ hai người chỉ là hợp tác thôi trên cơ bãn hai bên cùng có lợi…

Trước kia mỗi lần Long muốn đụ,Vân vì ham muốn tình dục nên cũng cho lảo đụ đấy…nhưng bây giờ thì Vân khinh bỉ ra mặt,đã đụ với Đức rồi thì trong đầu Vân biết trình độ của Long…bú lồn nàng cũng không cho mặc dù Long là chồng nàng đấy…vấn đề không phải là đụ dai hay đụ như gà…ngày xưa chính Long đã dâng nàng cho lảo Hải để có được cái vị trí hiện nay,nói cho cùng là vạn sự do Long mà ra..thì ngày nay đừng trách nàng…Vân đang nghỉ có phải đã đến lúc ly dị?nàng thật sự không muốn chung một mái nhà với người bỉ ổi nầy nửa…nhưng có lẻ phãi chờ đợi một thêm thời gian…Vừa mới thăng lên vị trí Phó Chủ tịch thường vụ liền ly dị với chồng …có vẻ không ổn lắm…

Chủ tịch Vân nhớ lại hôm đó trong chiếc xe kia nơi khu “vườn địa đàng”…nhớ tới lần đầu tiên cầm con cặt “hắn”..sao bự vậy…lại không hiểu tại sao cái “đó” chui vào miệng mình một cách “vừa vặn” nha…rồi nhớ lúc “hắn” đút vào nhịp tới nhịp lui…sao mà sướng thế,đây mới là khoái lạc của nhục dục…Nghỉ tới đó…cãm thấy nóng lên…Vân cầm di động gọi….

-Alô…Chủ tịch Vân..có gì chỉ dạy đây…giọng nói “cà rỡn” quen thuộc vang lên .

-Chiều nay có rãnh không?ra ngoài ăn cơm?Vân nói nhỏ trong điện thoại như sợ có ai nghe…

Đức cười thầm..Chủ tịch Vân bắt đầu bén mùi cặt mình rồi…muốn đụ đây…nhớ lại “thời đụ biểu” tối nay đến đụ dì Út..nó liền nói.

-Tối nay Đức bận…hay là ..trưa nay?tôi mời Chủ tịch Vân ăn trưa?

Thoáng nghe Đức nói tối nay bận khiến Vân thất vọng nhưng lại nghe Đức mời ăn trưa,Vân liền hí hửng..trưa hay tối không phải là vấn đề…

-Nếu Chủ tịch Vân không ngại…hay là đơn giãn một chút ..tôi mời cô ăn bửa ăn dã ngoại?

Vân làm gì không hiểu…sung sướng lí nhí:

-Gì…gì cũng được…sao cũng được…cậu quyết định đi…

-vậy được…11 gờ tôi tới đón cô ha…

-Ừm được..lát gặp…Vân sung sướng nghỉ lát nửa …phía dưới liền cãm thấy ươn ướt…

Ngồi trong văn phòng,Thảo đang suy nghỉ làm sao tiếp xúc với Đức tỗng…phải làm thế nào cho cuộc gặp gở là “tình cờ” mới được,ý nghỉ trong đầu tiên là xuống nhà hàng của hắn ăn trưa hoặc ăn chiều gì đó rồi tình cờ “gặp”?không ổn…không ổn ..làm sao mình biết hắn?đây là vấnđề mấu chốt…phải làm sao cho thật tự nhiên mới được,vậy phải làm sao đây?…Thảo trầm tư suy nghỉ…không phải lần đầu nàng thấy thằng Đức,Thảo quan sát nhiều ngày lắm rồi…người thanh niên nầy khiến Thảo tò mò tìm hiểu,càng tìm hiểu càng sinh lòng ganh tị với Vân,sao con đượi này may mắn vậy?mình không thể thua con đượi này được…nhất định phãi câu dẩn hắn bằng mọi giá…người nầy có cái dáng người khoẻ mạnh,bô trai,trẻ trung…Thảo cam tâm tình nguyện hiến thân đấy…nghỉ đến con đượi kia được ôm trai trẻ còn mình mỗi ngày bú cặt thằng Bí thư mà sinh lòng uất ức…mình không thua con đượi kia sao nó được mà mình không được…Thảo quyết chí tranh đấu.

Thảo lái xe tới nhà ba mẹ nàng trên đường Lý tự trọng,hôm kia nghe má nói ba bệnh,hôm nay mới dành chút thì giờ đi coi sao…vừa bước vào nhà liền thấy Yến,con gái chị cả ,Thảo ngẫn ra cười hỏi:

-Hôm may rãnh rang vậy con nhỏ này?không đi làm à?

-Con nghỉ chổ đó rồi.Tuần tới đi làm chổ khác,đúng nghề đúng sỡ trường,lương cao hơn nhiều…Yến sung sướng khoe việc làm mới,mặt nàng rạng rở,từ lúc biết mình được nhận làm “phó “Công trình sư Yến cứ ngở như đang nằm mơ,mặc dù là chưa chánh thức ,lý do là nàng chưa hề có kinh nghiệm,cần một thời gian thử việc để công ty “quan sát” nếu được thì sẻ biến thành chính thức …Yến không ngại nàng tự tin với khả năng của mình sẽ vượt qua mọi thử thách để trở thành một Công trình sư hàng thật giá thật…

-Vậy sao?công ty nào vậy?có qui mô không?Thảo ngạc nhiên nhưng cũng mừng cho đứa con của bà chị mình…Tốt nghiệp nghành kiến trúc khá lâu rồi mà phải đi làm nhà hàng…Có nhiều lần nàng muốn mang nó làm trong Uỳ ban nhân dân nhưng rồi bỏ ý định…bọn cán bộ đều háo sắc dâm dê,Yến lại đẹp gái ,sẻ là miếng mồi ngon cho đám dâm tặc lợi dụng thỏa mãn thú tính…Thảo không muốn vậy…

-Công ty mới mỡ hơn nữa năm thôi nhưng rất có quy mô,nghe nói có được hợp đồng ngàn tỷ làm đường cao tốc Bắc Nam…Yến hãnh diện khoe khoang…hình ảnh Đức tổng thoáng hiện trong đầu,Yến mĩm cười vu vơ…

-hả?công ty nào vậy?hình như nhớ đến cái gì đó…Thảo động tâm tư…

-Công ty Đức lập…Dì ba không biết thôi..cái người Tổng giám đốc trẻ..trẻ đến độ không thể ngờ đó…hình như không quá 18 tuổi…Yến nói với giọng tôn sùng ngưỡng mộ…

Thảo bừng tỉnh …Đức lập?đây không phải là công ty của “hắn” sao?không sai…Tổng giám đốc trẻ tuổi…là “hắn” rồi…Thảo liền nhìn Yến với ánh mắt thân thiết hơn.

-Vậy à..vậy phải cố gắng đấy…

-Hai đứa bây đang nói gì vậy?Má của Thảo từ trong nhà đi ra nhìn thấy hai dì cháu đang vui vẻ chuyện trò liền hỏi một câu,trước đây Thảo rất ít nói chuyện với đám con cháu,luôn xa cách lạnh lùng ,ít gần gủi,hôm nay lại nói nói cười cười với Yến khiến bà thấy là lạ,Yến cũng có cùng ý nghỉ,bà dì này của mình hôm nay sao có vẻ dể gần gủi vậy?

-Đâu có gì…bình thường thôi mà…ba ra sao rồi?Thảo cười mĩm chi .

-Ngủ rồi,vừa mới ngủ thôi…à nè ,sẳn đây,Yến con đi “Lô tì hay “Vinh mạc” (LOTTE,VINMART) mua đồ dùm bà ngoại cái…Bà ngoại Yến ngồi xuống ghế,vừa tự rót cho mình ly trà .

-dạ được,bà ngoại muốn mua gì để con đi…hôm nay con rãnh …Yến tâm trạng vui vẽ nên tình nguyện.

-Dì chở con đi…dì có xe…Thảo chen vào…

-hả?mặt trời mọc hướng tây sao?Yến thầm nghỉ,bà ngoại nàng cũng chưng hững trong giây lát,chuyện gì?con Thảo đổi tánh rồi sao?nhưng là chuyện tốt…bà cười toe toét:

-Sao hôm nay tốt vậy?được vậy cho lẹ…Yến đi đi con..đi sớm dìa sớm,nếu không dì hai mầy đổi ý a..Bà ngoại Yến pha trò.

-sao má nói vậy chớ…làm như con tệ lắm vậy…Thảo ngượng ngịu “phản đối”…má nàng đang nói trúng tim đen của nàng…Thảo đang nghỉ cách “khai thác” cháu mình một chút,làm sao để có “nhịp cầu tri âm” để đạt được mục đích đây…bước đầu tiên cần làm là “thân thiện” một chút rồi tính sau…bỡi vậy liền “ưu ái” đề nghị chở Yến đi siêu thị…

Ông trời hình như chìu kẻ có lòng…vào bãi đậu xe,cả hai dì cháu vừa bước xuống xe…Bổng tim Yến đập thình thịch…nàng thấy một người đang đi về hướng này,tay đang xách đồ,có lẻ vừa mới từ siêu thị ra..sao trùng hợp vậy?mặt nàng đỏ lên…Thảo không để ý…thấy Yến bỗng nhiên đi chậm lại khiến nàng ngạc nhiên định lên tiếng hỏi thì bổng nghe có tiếng nói vang lên từ phía trước:

-hahaha..xin chào..lại gặp cô nữa rồi…nói là là chúng ta có duyên cũng được hoặc là tôi may mắn cũng được…

-Tổng giám đốc…xin chào..sao anh lại ở đây?tim Yến rộn lên,lí nhí hỏi…Thảo quay đầu lại,trái tim của nàng cũng rộn rã lên không kém,sao lại may mắn vậy?”hắn” đang ở trước mặt…nàng liền mau chóng nở nụ cười thân thiện lể phép gật đầu chào…nhìn qua Yến chờ giới thiệu với “người lạ”.

-Tôi vừa mới mua chút đồ xong…hahaha…rồi nhìn thấy một người phụ nử đẹp nhìn mình gật đầu cười,Đức ngẩn ra,cũng gật đầu chào lại với nụ cười tươi,nhìn Yến hỏi:

-Vị nầy là….

-À đây là dì ba của tôi…Yến quay sang Thảo giới thiệu:

-Dì ba..đây là tỗng giám đốc công ty Đức lập…con…định nói thêm nhưng Thảo đã đon đã cười tươi như hoa nở:

-Xin chào…tôi là dì của Yến…làm việc tại ủy ban nhân dân thành phố…hân hạnh quen biết cậu…nghe cháu tôi có nói qua…không ngờ tổng giám đốc lại trẻ như vậy…Thảo cố tình không nói chức vụ của mình…

-Đức tổng..cậu mua gì vậy…Yến lấy lại sự hoạt bát và hồn nhiên của mình,thấy Đức tay cầm tay xách nên hỏi…

-hahaha…mua chút đồ thôi…tôi có thói quen hay ăn vặt nên thường mua để trong xe…Đức suông miệng giãi thích…thật ra Đức tổng đi mua chút đồ ăn vặt,chút nước uống,cái gì cũng một chút kể cả khăn giấy…trang bị đầy đủ trên xe,sẳn sàng cho những buổi “đụ dã ngoại”của mình…hiện nay chiếc xe nầy không khác gì “bải đụ lưu động” rất tiện lợi nên lúc nào cũng phải trang bị đầy đủ mới được…định là mua xong sẻ đến đón Chù tịch Vân Vân ai dè gặp Yến nơi đây,lại không ngờ Yến có người dì đẹp vậy…

-Dì cô?không nói tôi cứ tưỡng là hai chị em đấy…Đức ba hoa con chích chòe,mở miệng nịnh đầm.

-cậu nói thiệt?Thảo lòng vui như Tết…cười tươi như hoa nở,vẽ phong tình vạn chủng “yêu mị” nhìn Đức rồi tiếp lời:”chỉ cần câu nầy của cậu là rất đáng được mời cơm hay nước uống rồi..”.hahaha…tiếng cười của Thảo trong như pha lê…”hay là sẵn tiện mời cậu dùng cơm trưa coi như cám ơn đã cho đứa cháu này cơ hội?”…Thảo không e dè chút nào liền buông lời mời cơm khiến Yến đứng kế bên ngẩn ra không hiểu sao dì ba mình lại nhiệt tình như vậy,tuy nhiên Yến nhìn Đức mong đợi hắn nhận lời…

-vậy sao?nhưng mà hôm nay…tiếc quá…không được rồi…sẽ có dịp mà…để bửa khác ,còn có nhiều dịp mà…

Yến tiu nghỉu… Thảo hơi thất vọng nhưng nghỉ lại hôm nay coi như bất ngờ thu hoạch rất lớn…”dục tốc bất đạt”,phải từ từ mới có hiệu quả tốt…

-Nhớ nha…là cậu nói đó…nhất định phải cho chúng tôi cơ hội đãi cậu coi như cám ơn đó…

Đức hơi ngẩn ra,người đẹp nầy quá nhiệt tình nha…rồi theo bãn tánh thích đàn bà,khẻ liếc một cái thầm nghỉ:”wow…cũng ngon lành…nếu có thể đụ được thì đụ cho biết…hắc hắc hắc…ậy mình thiệt điên mà..ai cũng dể đụ sao?”,Đức tổng hoàn toàn không để Yến vào mắt không phải là vì Yến không đẹp,không quyến rủ,không hấp dẩn mà là vì Đức tổng có cái gu thích đàn bà chín mùi có chồng…nói vậy cũng không đúng lắm,thật ra Đức tổng bị Thủy hù dọa…số là trong những lúc đụ xong,có lần Thủy cầm cặt nó vuốt ve rồi nói “ con gái chịu không thấu đâu “…Đức thắc mắc hỏi “tại sao>” Thủy cười lỏn lẻn nói” bự quá…đàn bà có chồng con còn thấy thốn đau,con gái hả?chỉ có nước la làng lên có khi còn phải chở người ta đi nhà thương vá lại…Từ đó Đức e sợ không dám dòm ngó đám choai choai ,chuyện gì chứ cái chuyện đút cặt vào làm cho người ta la làng chãy máu thì thiệt là đội quần nha…

Nhìn Đức lên xe đi…Thảo mĩm cười hài lòng..hôm nay thu hoạch không tệ…một kế hoạch đang hình thành trong đầu…Thảo liếc nhìn Yến đang ngây ngốc nhìn theo chiếc xe….

Cũng là nơi đó…phong cảnh hửu tình của khu vườn địa đàng…buổi trưa vắng lặng,dưới tàn cây bóng mát,trong xe hai thân thể trần truồng trong tư thế 69…miệng của người này áp vào chổ đó của người kia mà bú liếm…Chủ tích Vân nằm sắp trên người Đức tổng, đầu tóc nàng nhấp nhô lên xuống,thỉnh thoãng dùng cái lưởi thơm tho liếm từ bìu dái lên đến đầu cặt rồi cứ thế mà lên xuống…lại ngậm vào ,đầu gục lên gục xuống,hai mắt si mê đầy thõa mản.Qua hai tiếng đồng hồ cặt nó dập nàng tả tơi,Vân đã mấy lần lên tiên,nhưng Đức chưa bắn lần nào bỡi vậy trong lúc này Vân cố dùng miệng cho hắn bắn,khổ cái là “cặt hắn vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt” và nàng dường như sắp “chống cự” không nổi cái lưỡi quái ác kia nữa rồi…lại sắp lên đỉnh…Vân cố dằn nhưng cuối cùng là ahhh…ahhh lên một tiếng dài….

-sao..cậu lại mạnh vậy…có phải là người không? Vân nhìn Đức với ánh mắt khâm phục,”phàn nàn”.

-hahaha..còn nhiều cái chủ tịch chưa biết đâu…Đức “kiêu ngạo” về chiến tích của mình…cũng phải…Đức biết “dằn”nếu mổi lần đụ mỗi lần bắn là chết sớm đấy…mỗi ngày đụ ít nhất là hai hoặc ba lần,lần nào cũng bắn sao?không thể nào…Đức muốn sống lâu,còn rất nhiều đàn bà đẹp để đụ mà…

-Chủ tịch Vân…chị có chổ nào thích hợp không…mình làm chuyện nầy trên xe hoài cũng được nhưng cũng không tốt lắm nha…Đức đưa tay trêu đùa đầu ti vừa hỏi,Chủ tịch Vân đang mân mê vuốt lên vuốt xuống cặt người tình trẻ…nghe hỏi liền ngẫm nghỉ…nàng suy đi tính lại cũng không có cách nào…

-tạm thời thì không có..để từ từ coi…Vân đáp…

-Không gấp..để Đức nghỉ cách…hahaha..tạm thời là ngư vầy đi nếu Chủ tịch vân không ngại…

-Ngại gì chứ…tui đã là người của cậu…từ nay mình coi như chung chiếc thuyền…cậu nói sao tui vậy nghe vậy..miễn là cùng nhau vui là được rồi…Vân nũng nịu..nàng thật sự rất hài lòng..không đòi hỏi gì hơn,trong lòng càng quyết tâm đi theo Đức..

-Được..Chị đã nói như vậy thì như vậy đi…à nè cũng cẩn thận một chút…ông xã chị…

-Không cần phải để ý tới hắn…tôi đang chuẩn bị li dị với hắn…

Đức ngẩn ra…sao lại vậy?không phải vì tui chớ hả?Thấy bộ dáng của Đức,Vân liền kể tóm tắt sự tình…kể luôn chuyện giửa nàng và Hải…Vân thấy mình không cần phải dấu diếm làm gì..

-là vậy à…sao bỉ ổi vậy…à nè…vậy bây giờ chị với Bí thư Hải…

-Chị đã nói rỏ với lảo rồi…chấm dứt…Vân lo ngại nhìn Đức..chỉ sợ nó giử chuyện này trong lòng…

-Được..thẳng thắng…tui tin chị thành thật…Đức hùng hồn nói…

-vậy…chị đã nói thật với cậu rồi..vấy cậu cũng nói thật đi…cậu có mấy người đàn bà hả?Vân nhìn Đức hỏi mong đợi hắn cũng thành thật với mình.

-gần chục người…nếu chị không thích tui cũng hết cách thôi…mình có thể ngừng ở đây…Đức cũng thẳng thừng…

-Ai..ai nói cậu tui ngại…miển cậu..cậu coi tui là 1 trong những người đó là được rồi…Vân lí nhí….

-Dĩ nhiên rồi…thôi không nói nữa…

-Ah…Đức đẫy chủ tịch Vân nằm xuống rồi ngồi lên dang hai chân trên mặt nàng…Vân vừa mở miệng kêu “ah” lên liền bị cặt hắn đút vào miệng…

———-

Nử thiếu tướng lúc nào cũng chơi sang…mỗi lần xuống là trú đóng ngay ở Azerai…cũng phãi…nàng này lấy tiền đô mẽo đốt chết người cũng được đấy huống chi chỉ là khoảng 300 trăm đô một đêm thôi…chuyện nhỏ…mà là đâu phải chỉ một phòng…hai cô nàng vệ sỷ kia đúng là có số hưỡng thụ mà…thời buổi này đại đa số cán bộ đều giàu sụ huống chi là Nancy….cao tầng đó nha.

Có điều lần này không kèn không trống báo trước…cứ như là phục kích ấy…Đức đang ngồi trong văn phòng Tổng giám đốc chơi game thì Nancy điện thoại tới…

-hahaha…khoẻ không …đang ở đâu rồi…Đức cái kiểu cà lơ phất phơ cười cười…

-đã tới rồi…đến đây đi…Giọng thiếu tướng Nancy nũng nịu..

-hả?”tới rồi?không chứ hả?giống như là “phục kích” tui vậy nha…” Đức nghỉ trong bụng…

-Tới rồi,đến đây đi…chổ củ …phòng củ…Nancy lập lại…

-Ừm..được…Đức hàm hồ đáp lời rồi cúp máy…rồi tự bực mình:”sao đối với con mụ này mình dể dạy vậy ta?chẳng lẻ bị cái lon thiếu tướng hay là cái thân phận con gái người kia hù dọa rồi ?”Nghỉ thì nghỉ,bất mãn có bất mãn nhưng Đức cũng cân nhắc nặng nhẹ,quả thiệt bà cô này cũng có lý để “hách dịch” mà…chấp nhận đi…hách dịch ngang tàng cách mấy cuối cùng cũng là bú cặt Đức tui thôi…nghỉ đến đó Đức cười hắc hắc…

Vẩn là hai nàng vệ sỷ “quen thuộc’’,mái tóc một dài một ngắn kia,có điều khi nhìn thấy Đức tổng,hai nét mặt có vẻ ững hồng…không còn vẽ lạnh lùng băng tuyết như lúc trước lần đầu mới gặp.

-Hey…khoẻ không..chà,sau lần này hai chị coi đẹp hơn lúc trước vậy?có gì vui sao?nói nghe coi…lượm được tiền hai có bạn trai rồi…bản tánh ba hoa con chích chòe khi gặp gái của Đức tổng không bao giờ bỏ được.

….

-Sao không nói gì vậy?mắc cở với tui sao?hahaha hiểu rồi ..có phải có ý với tui không?…thấy rồi nha…sao mặt lại đỏ lên vậy?đúng tim đen rồi….Đức tổng thấy hai cô nàng vệ sỷ mặt đỏ lên liền tiếp tục trêu đùa…chọc ghẹo.

-Có tin tui đá anh một cái …mất giống luôn không?nàng vệ sỷ tóc dài bên trái “hăm he”… co chân lên ra dáng điệu muốn đá…

Đức ra dáng “sợ hãi” đưa tay che…cười hihi haha… khiến cô nàng kia trừng mặt nghiến răng nghiến lợi…

-Ê đùa chút thôi mà…đừng giận nha…giận mất đẹp…à mà nè có ai nói lúc cô giận mặt đáng yêu lắm không?hihihaha…tui nói thiệt đó…rồi quay mình bước vào…chưa được vài bước quay lại nói:

-nè..nè…gặp mấy lần rồi vẩn không biết tên hai chị…có thể cho biết không..mai nầy tiện xưng hô…



-Không nói thì thôi…mai nầy cứ gọi cô tóc ngắn,cô tóc dài nha…nói thiệt nha…hai cô..cô nào cũng đẹp…thiệt đó…Tui thề tui không nói dóc…hahaha

-Thằng mắc dịch…nàng “tóc dài” mắng…

-Em thấy chị nói vậy mà không phải vậy…nàng tóc ngắn cười cười…

-Gì chớ…đừng suy bụng ta ra bụng người nha…con này

-Tui…

…..

Nancy ngồi trên sofa,nhâm nhi ly rượu đỏ…thấy Đức bước vào,ánh mắt thoáng vui lên rồi che dấu…Đức thãn nhiên ngồi xuống cầm chai rượu tự rót cho mình một ly…Lúc này đã biết thưỡng thức một chút rồi..liền khen:

-A…rượu này ngon nha…

-Dĩ nhiên rồi..có tiền cũng mua không được…đồ cao cấp đó…tặng phẫm của nước ngoài…

Đức chợt hiểu,đưa lên miệng nhấp thêm1 chút…thật ngon…

-Sao rồi…kiếm được mãnh đất nào chưa?

-Chưa…nhưng không lâu đâu..à nè…Tui bàn với người nhà rồi…đã sẳn sàng…khi nào hai bên người nhà mình có thể gặp nhau vậy?

-hả cậu nói gì?cái gì người nhà hai bên gặp nhau chớ?Nancy mù mờ hỏi…

-Thì trước khi hai đứa mình xây nhà sống chung cũng phải cưới hỏi đàng hoàng chớ?tui thì không sao nhưng cô có thân phận gì chứ?không qua quít được đâu…có phải không?cũng phãi cưới hỏi đàng hoàng í mà…cho nên….

-ngưng…ngưng…cậu điên à?cái gì cưới hỏi?ai nói lấy cậu làm chồng?mặt Nancy “khũng hoãng”…Đức làm sao không thấy…đang hi ha cười trong bụng:” lúc trước dám hù tui,bây giờ coi ai té đái cho biết nha”,rồi làm ra vẻ vô tội:

-Thì nghe theo cô mà…muốn sống chung hợp pháp..sau này có con với nhau cũng không ai nói này nói nọ…

-cậu…cậu điên rồi…Nancy căm tức…nhéo Đức một cái làm nó thấy tận trời xanh.

-Không phải cô muốn vậy sao? Đức “chưng hững”.

-Nói chơi với cậu thôi…muốn nằm mơ à?chờ nữa đêm đi…bây giờ còn sớm…

-Hả..cô nói chơi sao?sao lại vậy?làm tui tưỡng thiệt hỗm rày …

-Nói chơi thôi..dẹp…hiểu lầm là do cậu không phải tui…

-hahaha hihihi..thú nhận rồi ha…sao hả?sợ chứ gì?tui cũng nói chơi thôi..coi cô kìa…sợ xanh mặt rồi kìa…Đức gập người cười hư nắc nẻ…

Nancy chợt tỉnh ngộ..hôm trước mình đùa,làm hắn sợ.không nghỉ hắn “báo thù” nhanh như vậy..bãn tánh vốn không muốn “thua” nhưng lại rơi vào bẫy của “thằng mắc dịch” này…nàng tức mình co chân “đạp” Đức tổng một cái…

-Ê…quan-quan tai nha…(1-1 tie có nghĩa là 1 đều)đừng “vủ thê” như vậy mà…như vậy mới có tình điệu ha…Đức vừa xoa mông đít ra vẻ “đau”..thật ra Nancy chỉ là đá nhẹ thôi…

-Nè…có đói bụng không…muốn ăn gì không?im lặng một chút Nancy nhìn Đức ân cần hỏi…trong thâm tâm nàng..càng lúc càng thấy Đức tổng thật đáng yêu…ở với nó thật vui.

-Đói..nhưng chỉ muốn ăn một thứ thôi…Đức “đăm chiêu” nghỉ ngợi?

-Món gì?đặc biệt lắm sao?ngon không?Nancy ngây thơ hỏi..

-Thì món này nè…Đức nhào tới,vén cái vạt áo ngủ lên,nhanh tay tuột cái quần lót xuống úp cái miệng vào…

-Cậu…

Sau đó chỉ nghe tiếng rên rỉ…



-Nè…Nancy nằm nghiêng,gối đầu trên đùi Đức,tay cầm cặt nó mân mê thỉnh thoãng vọt lên vọt xuống nhè nhẹ,đây là thói quen của nàng mổi lần sau khi “mây mưa” với hắn…Hình như tất cả đàn bà của nó đều có thói quen nầy.

-Chuyện gì…

-Cậu có nghỉ sẽ làm quan hong?ý tui muốn nói là cán bộ nhà nước…Nancy từ tốn nói…

-Thôi đừng nha…tự nhiên đâm đầu vô cho dân chúng chửi cha…chuyện ngu vậy không có tui…bây giờ như vầy không sướng sao?Đức đắc ý về cái hiện tại của mình…

Nancy lộ sắc giận:

-nói bậy nói bạ…đúng là không có tiền đồ…không tiến bộ được…

-Cái gì chớ?bộ tui nói không phải sao?bây giờ ai cũng chữi cán bộ công an như chửi chó đó mà…cô biểu tui đút đầu vô…có ích lợi gì đâu chớ…Đức gân cỗ “phản bác”…

-Vậy cậu có nghỉ một ngày nào bị người ta ức hiếp hay đè đầu không?như lần trước đó…nếu không có tui thì bây giờ cậu không biết ở đâu nha…không chừng mồ mả củng xanh cỏ hoặc rục xương trong khám rồi…Nancy bỉu môi khinh thường nhìn nó nói.

-Cô nghỉ tui trở thành cán bộ rồi đấu lại người ta sao hả?cô hai à,nghỉ kỷ đi…tép riu có chơi lại cá sấu không?Đức không chịu thua tiếp tục nói lý…

-Nói cậu ngu thì không chịu ,cứ gân cổ cãi…kêu cậu đi làm cán bộ ..bộ cậu tưỡng để cậu làm tép riu sao?đồ ngu…rồi “ngắt” cặt Đức một cái cho hả giận…

-Ây da đau…hả…không phải tép riu thì khác nha…có thể suy nghỉ lại…nói đi…làm sao hả?Đức nhìn Nancy hăm hở hói tới…làm cán bộ?được đó, nếu là cán bộ cha kìa thì chịu liền,còn làm loại tép riu à? “nô quây” (no way= nôm na có nghĩa là “đừng có hòng”).

-Cậu đúng là đồ điên mà…cà lơ phất phơ như cậu ..đùng một cái biến thành cán bộ cao cấp?nằm mơ cũng không có đâu …Nancy bĩu môi …

-Vậy sao?vậy thì quên đi…không rãnh…Đức khoát tay kiên quyết giử vững lập trường…

-Ngu như heo…cậu nghỉ là tui chịu để cậu làm tép riu à?cậu có não hay không vậy?

-Nói vậy có nghĩa là cô có cách rồi?vậy thì khác nha..nói đi…Đức nhiệt tình trở lại.

Thấy nó chịu nghe nancy liền giãi thích…

-nè…trước tiên an bài cậu một chức tép riu nào đó trong ủy ban…tạm thôi…rồi sau đó cấp trên “thấy”cậu là trọng điễm tiên tiến đáng được bồi dưỡng,gửi cậu đi học trường Đãng…cứ thế mà đi lên…có hiểu không?Nancy thao thao giãng dạy con đường “đi tắt” trong quan trường khiến Đức động tâm…

-Vậy…phãi là bao lâu mớt có thể thăng lên….thí dụ như là Bí Thư huyện ủy..Chủ tịch thành phố,Bí Thư thành phố chẵng hạn…

-Nhiều thì 5,7 năm nhưng chức vụ không quan trọng…quan trọng là có thực quyền…cậu hiểu không?nè ..thí dụ như Chủ tịch thành phố mà không có chổ dựa thì cũng như không…như là tướng không có quân vậy,ngồi chơi xơi nước,còn nếu như là một Bí thư huyện ủy,hoặc Chủ tịch huyện thôi nhưng chổ dựa là cây cổ thụ thì khác…

-hiểu rồi…nếu tui làm cán bộ…cô là chổ dựa của tôi vậy thì mau thăng quan tiến chức…có phải không?

-Vậy là cậu không ngu lắm…Nancy nhìn Đức gật gù tán thưởng…

-Nhưng mà tui đang làm Tổng giám đốc..vậy…

-Không ra ngoài ánh sáng đôi khi còn tiện hơn nhiều…có nhiều lợi ích hơn…

-Phải ha…

Hết Phần 1 :Khai cu bước vào đời.

Lời tác giả: ACE có cãm thấy hứng thú với phần 1?Có nên tiếp tục Phần 2 với tựa đề “Tiến Nhập Quan Trường?” có những nhân vật chỉ xuất hiện thoáng qua nhưng sẻ xuất hiện thường trong các phần tiếp theo…

Những chuyện bên lề của Phần 1

Chuyện 1

Phan vừa huýt sáo vừa kỳ cọ tắm rửa…lần nào muốn đụ vợ,lảo cũng phải tắm kỷ lưỡng…đây là lệnh của Lan…không sạch sẻ thì đừng hòng ngủ chung giường chứ đừng nói đến đụ…lão vừa xem lén mấy đoạn phim nhật…học được những màn bú liếm định tí nữa thực hành…

Lúc trước còn đở một chút,thỉnh thoãng vợ cũng bú lảo,thiệt là sướng không thể tả được nhưng mà lúc nầy không hiểu sao mổi lần lảo muốn vợ bú cặt mình,nàng đều từ chối khiến Phan buồn bực nhưng cũng đành chịu,lảo thuộc loại sợ vợ…vợ nói sao thì sao đi…không nên làm nàng giận,dù sao nàng cũng cho mình bú lồn nàng đó mà…nghỉ tới vợ Phan hãnh diện,ai cũng nói nàng đẹp..còn phải nói…trong xóm này có vợ ai đẹp bằng Lan chứ?đó là niềm tự hào của Phan.

Lúc này Lan đang nằm trên giường nhớ lại cái lúc trong văn phòng thằng Đức mà cười mĩm chi…Thiệt là làm mình sợ muốn chết mà…nhưng mà thật kích thích nha…thằng “quỷ” mà…Lan âm thầm “mắng yêu”…còn đang say sưa “sống lại” những giây phút thần tiên thì Phan bước vào…lảo leo lên giường…mặt dù cặt trong quần đã cứng ngắt nhưng cũng làm ra vẻ “bình thường”,không hấp tấp,Phan bắt chuyện vu vơ.

-À nè…Dì Tuyết thằng Hải sao rồi…khi nào bắt đầu đi làm?

-Tuần tới …mai hay mốt nó xuống tới…

-Vậy rồi ở đâu?lảo vừa hỏi vừa đưa tay mò vú vợ…

-tạm thời ở đây một vài bửa..sao đó nó mướn nhà…Lan ậm ừ trả lời qua quít,cái chuyện Tuyết ở tạm nhà nàng,tuy là chỉ một tuần trong khi kiếm nhà để mướn, Tuyết là em ruột đấy nhưng nàng cũng không muốn lắm…lý do là Đức cũnh rất thường ghé “đụ dã chiến” đấy,tuy nhiên không có lựa chọn nào tốt hơn.

Phan không nói gì nửa…bàn tay lảo lần mò xuống dưới rồi chọt thẳng vào quần vợ…tay lão chạm chùm lông mềm mại…miệng lảo chồm lên liếm mút đầu ti…ngón tay lảo lòn vào cửa hang khều móc…muốn khêu dâm vợ mình…Phan nghe tiếng Lan kêu ư ư trong miệng mà thầm khoái chí,lảo đưa tay tuột hẳn cái quần vợ xuống rồi úp mặt vào bú liếm…những gì học được trong phim Nhật lảo đem hết ra …Phan sướng rên mé đìu hiu khi cãm nhận Lan nhấn đầu lảo sát vào đồng thời người thỉnh thoãng hẫy lên…

Nhưng nếu Phan biết những gì trong đầu vợ lúc nầy chắc là sẻ tức hộc máu…trong đầu Lan lúc nầy người đang “làm” mình là Đức nên “nhiệt liệt hưỡng ứng” trong vô thức làm Phan sướng mê tơi càng nhiệt liệt bú liếm một hồi lâu…cho tới lúc tưỡng là “thời cơ đã chín mùi” bèn hăm hỡ chĩa cặt trước mặt Lan muốn đút vào miệng nàng…

Đang “sướng’ bỗng cãm giác biến mất rồi có cái gì chạm vào miệng,Lan bừng tỉnh mở mắt ra thấy con cặt đen đúa gầy gò kề sát ..Lan hoãng hốt đẫy ra theo phản xạ;

-Thôi…đừng mà…

Đang hứng chí…nghe vợ từ chối Phan năn nỉ :

-Em…chìu anh chút đi mà…

-Thôi mà…đút vô được rồi…khi khác…hôm nay không được…Lan quát..

-lại khi khác..lần trước cũng nói là khi khác…vậy khi nào đây?Phan uất nghẹn …

-vậy bây giờ có đút vô hay không?không thì thôi ngủ.Lan cộc lốc thẳng thừng…

Có còn hơn không mà…Phan hiểu đạo lý này nên không dám bất mãn nửa,dang hai chân vợ ra đút cặt vào nhấp…chưa được 2 phút Phan gồng mgười nằm sát lên mình vợ…



Chuyện 2

Phó đồn Vinh lúc này cũng đang ra sức bú liếm lồn vợ thuộc hạ…đôi khi Vinh lấy làm ghen tỵ với hai thằng đàn em thân tín của mình,vợ đứa nào cũng mát con mắt chả bù với con vợ của gã…nhưng rồi Vinh tự an ủi…rồi sao chứ,không phải là cuối cùng gã cũng đụ được hết mà…hồi trưa này đụ Lệ, vợ thằng Tùng ,bây giờ đang đụ Nhả,vợ thằng Hoàng và sẽ còn đụ dài dài nữa những người nào gả thích…Vinh thấy tương lai huy hoàng trước mặt.Sự thăng quan như máy bay trực thăng của chị gả khiến oai phong của gã trong đồn cũng vì thế mà tăng vùn vụt,trước đây khi nói chuyện với đồn trưỡng gã phải cong lưng nhưng bây giờ thì khác rồi…đồn trưỡng bắt đầu kiêng kỵ gả,không còn thái độ cao cao trịch thượng như trước kia nửa…Chủ yếu là trong đồn nhiều người nhìn gả với ánh mắt thân thiết hơn,tỏ vẻ muốn thân cận…Vinh khoái chí…trong đám nầy có vài đứa có vợ đẹp…nhìn là nứng cặt liền,từ từ phải gạ đụ hết đứa nầy tới đứa kia mới được…càng nghỉ Vinh càng hứng chí đứng lên tỏ ý muốn Nhả đứng lên chõng khu cho gả nắc từ phía sau…

Hai tay chống vào tường nhà,Nhả chõng khu cho Vinh nắc ,hai mắt nàng lim dim hưỡng thụ…so với Hoàng,chồng nàng…Vinh đụ sướng hơn nhiều,nhớ lại những nỗi lo sợ bâng quơ lúc sáng khiến nàng mĩm cười,sáng nay mình đã quá lo xa rồi…hôm nay Vinh không có mùi hôi nách có lẽ biết dùng thuốc khử mùi…cũng không có mùi hôi dái như nàng nghỉ,khi nãy lúc hắn đụ miệng nàng …Nhả không cãm thấy mùi vị gì hết…nổi ác cãm đối với Vinh dần tan biến nhường lại cho sự thiện cãm,Vinh bú lồn có kỷ thuật,rất hăng say,lại thường liếm lổ đít…lúc đó Nhả sướng điên người… Phó đồn Vinh đã làm cho nàng lên đỉnh…chuyện này Hoàng không làm được vì Hoàng đụ như gà…Nhả nhớ lại chuyện sáng nay…

Hoàng,cánh tay phải của Vinh trong việc gom tiền bảo kê của khu vực,đây là một công việc béo bở không thể làm “phật lòng” phó đồn Vinh mà chặt mất con đường làm giàu được…Hoàng biết xếp vừa ý con vợ mình,nhiều lần gián tiếp tỏ ý muốn đụ nàng nhưng Hoàng giả ngu,trước kia còn tìm cách “né” nhưng nay không thể né được nữa rồi,chị người ta là Phó Chủ tịch Thành phố..phụ trách Trị an đấy…muốn gíó có gió muốn mưa có mưa…như vậy trong tương lai gần thì cái chức đồn trưỡng không phải là vật nằm trong túi cũa Phó đồn Vinh hay sao? Phó đồn Vinh biến thành trưỡng đồn Vinh vậy…vậy nếu mình hầu hạ cho tốt thì cái cơ hội làm Phó đồn sẽ rất lớn…còn nếu không thì muốn “dàn xếp” một tép riu như Hoàng thì có khó gì?nghỉ vậy nên Hoàng bàn với Nhả…hai vợ chồng ngồi đắn đo thiệt hơn,suy đi tính lại Nhả thấy Hoàng có lý…cho phó đồn Vinh đụ thì tương lai cả nhà huy hoàng…tiền bạc vô ào ào,vinh thân phì gia,còn nếu không thì hậu quả thiệt khó lường,ngay cả cái chức vị ngon cơm hiện tại cũng sẽ bay mất thôi…như vậy sẻ mất hết…đang vinh quang mà xuống chó thì là chuyện không thể chấp nhận…

Nhả cũng có chút nhan sắc,đặc biệt là thân hình cũng rất nẫy lửa gợi tình,nàng cũng không phải là thục nử gì…thời trung học cũng đã từng đụ dạo,biết bú cặt từ lúc 15 tuổi thì bây giờ đâu có ngại cho người khác đụ?có điều là cho Phó đồn Vinh đụ mình Nhã cũng không thích lẵm cũng tại cái gả nầy có mùi hôi nách thiệt khó chịu,có mấy lần gã tới nhà,gả thích gợi chuyện nên hay xáp gần nàng nói nói cười cười khiến Nhả nghe mùi,cái mùi hôi nách muốn ói…nhưng bây giờ vì tương lai vì sự nghiệp cũng đành phải “cố gắng” thôi…khoan đã…đến lúc đó..cái chuyện phó đồn Vinh đòi bú cặt là chuyện không khỏi rồi…Nhà rùng mình không biết cặt gã mà hôi như nách của gả thì chết mẹ…gã hôi nách nhưng không biết dái có hôi không?hy vọng là không chứ hả.?Nghỉ tới đó Nhả phân vân,đàn ông hôi hám là điều đại kỵ của bất cứ người phụ nử nào.

-nè…tùy em thôi…nếu em chịu thì nói…anh không ép…à cái vụ thằng Phúc muốn vào công an…bảo đãm là được….Hoàng đưa mồi ra dụ vợ…hắn hy vọng vợ đồng ý…

Nghe Hoàng nói về cái chuyện thằng em mình đang chạy chọt về đồn làm Công an khu vực.Nhả chợt động…”Phải ha…thằng Phúc có cơ hội rồi…” tuy đã quyết định cho phó đồn Vinh đụ mình để hưỡng lợi nhưng nàng không ngu…cũng phãi kỳ kèo cái gì đó với Hoàng mới được…nàng làm ra vẻ “ủy khuất”:

-Được,anh nói vậy…tui đành hy sinh một chút…nhưng cái nầy là anh muốn tui làm đó nha..mai mốt đừng có đổ thừa rồi nói nầy nói nọ là không được với tui đâu đó…còn nữa cái…

Thấy Nhả đồng ý,Hoàng mừng hết lớn lại là người “đi guốc trong bụng vợ” Hoàng nhanh nhẩu :

-Được rồi…được rồi…nhớ mà…em nói sao thì sao…

–tối nay hả?Nhả hỏi…

-Ừm…em làm cơm…sau khi làm lai rai anh lấy cớ bận công chuyện …sau đó…được chứ…

-Ừm..vậy đi…em đi chuẩn bị một chút…cần ra chợ…

-Khoan đã…cho anh chơi 1 cái trước…Hoàng trơ trẻn cười hề hề kéo vợ vào lòng rồi đưa tay thọc vào quần bóp lồn…

-Bú anh cái ha…

Nhả lườm:

-không nuốt đâu à nha…

-được…được nhưng ra trong miệng em ha…ngồi xuống đi…

Nhả ngồi xuống mở miệng ra cho Hoàng đút cặt vào đụ miệng nàng khả năng của chồng,nàng biết,không quá 2 phút…quả nhiên là như vậy…nhanh chóng Hoàng gồng lên phóng ồ ạt tinh khí vào miệng vợ…

Chuyện 3

Từ lúc bị Tâm thẳng thừng từ chối lời mời đi ăn cơm với hắn,Cường tẻn tò…bình thường hắn rất tự hào với cái “mác” kỷ sư của mình,dóc váng lại không tệ,cũng có thể nói là điễn trai nhưng không “chài” được người đẹp khiến hắn mất lòng tin…đến khi nhìn thấy Tuyết,hắn lại muốn cua tới tay nhưng trong suốt buổi tiệc mấy ngày trước, hắn ga lăng săn đón thế nào thì bộ mặt người đẹp vẫn lạnh như tiền,Cường nào biết cô nàng Tuyết đang bị Đức mê hoặc 1 cách vô hình…Cường tuy thông minh nhưng quá ngây thơ nên không hiểu rằng đàn bà con gái thời nay “thấy tiền,thấy địa vị rồi mới nhìn tới cặt không tiền không địa vị thì cặt cũng như cục cức trôi sông” mà thôi…Tuyết là mẩu người đó tuy hơn thằng Đức vài tuổi nhưng khi thấy nó là Tổng giám đốc của một công ty có triển vọng,lại trẻ trung “bô trai” thì đúng là “con cặt vàng” rồi…Cường muốn cua tới tay chỉ là chuyện của người si nói mộng” hoặc nói nôm na là “mơ mộng hảo huyền”.

Lòng tin bị đã kích,Cường đâm ra buồn bực..nhìn qua nhìn lại nhìn trái nhìn phải trong công ty hiện nay chỉ có Nhung,liền nãy ra ý nghĩ “có còn hơn không”…mấy tuần nay thường “sục cặt” giãi sầu…thất bại quá…thôi thì “vớt” nàng Nhung này dụ nàng cho mình đụ một thời gian …nghỉ liền làm,liên tục mấy hôm ra tay săn đón,khi thì mua bánh kẹo khi thì mời nước tỏ ý một mối chân tình thắm thiết…ai dè Nhung tuy ít học nhưng cũng không ngu…trước đây thấy gã săn đón Tâm không được liền xum xoe qua người đẹp khác nên lòng có ác cãm không ưa,nay thấy gã lại có ý đồ với mình Nhung càng đem lòng chán ghét…ậy tuy vậy gã đưa Chocolat thì lấy đem về cho con,mời nước thì uống,mời đi ăn cũng đi…ngoài mặt cười cười nói nói khiến cho Cường tưỡng rằng cá đã cắn câu,đã đến lúc thu cần…mời nàng đi ăn tối…âm mưu đụ đã có sẵn trong đầu…Nhung gật đầu đáp ứng khiến Cường mừng rở,chiều hôm ấy tắm rửa sạch sẻ,chuẩn bị cho tối nay đụ một bửa…đến nhà hàng ngồi chờ…

Người đẹp cuối cùng cũng đến…nhưng không phải một mình…có chồng con theo a…lại còn giới thiệu chồng mình với gả,cám ơn đã có lòng mời gia đình đi ăn tối khiến gả dở khóc dở cười…Nhìn mặt Cường,Nhung khoái chí cười thầm…muốn đụ bà? Còn khuya…có điều lúc đó lại nghỉ đến gương mặt của Đức tổng…chắc chắn là mình sẻ không làm vậy rồi…nghỉ tới đó hai má Nhung đỏ lên,thầm ước ao…đồng thời văng vẵng trong đầu có một bài hát nào đó có câu “cho tôi được một lần”…

Chuyện 4

-Thằng đó là ai vậy anh Toàn…Tân bỗng nhiên bị một trận đòn oan uổng nên lòng ấm ức không phục,muốn biết rỏ nguyên nhân,Đức là thần thánh phương nào?chưa bao giờ nghe tới nhưng sao Toàn lại sợ như sợ cọp…

Toàn nhìn thằng đàn em thương hại:

-Nè…tao đánh mầy là cứu mầy đó…không chỉ là cứu mầy không đâu…còn cứu luôn cả ba mầy nửa…không cần biết hắn là ai…từ nay nếu có gặp hắn phía đông là mầy chọn hướng tây hoặc hướng nam hoặc hướng bắc mà đi là được rồi nếu mầy muốn an thân…Mầy biết anh Phong không?nếu chưa nghe chuyện thì đi hỏi đi…nói tóm lại,nghe tao thì an toàn không nghe thì cứ việc…rủi có xãy ra chuyện gì đường nói tao không nói trước nha mậy…Toàn hít một hơi thuốc rồi chậm rãi nói…

Tân lạnh người im lặng..không dám hỏi thêm nửa,sao cũng được nhưng nếu ảnh hưỡng tới ông già là không được…cái chức Chủ tịch huyện rất là quan trọng không chỉ cho gia đình gã mà là vinh quang cho cã giòng họ…không thể mất được…

-À nè…con đó là bạn gái của mầy thiệt à?đụ được chưa?tao thấy không giống…cái bộ dáng nó đạp mầy như muốm mầy chết í…

Tân ngượng nghịu:

-Em..em đang cua nó thôi…

-vậy có nghĩa là sao?bóp vú hay sờ lồn được chưa?nhìn cái mặt mày là biết chưa rồi…khặc khặc khặc…bỏ đi mầy..không đáng đâu…lồn thôi mà…không vì cái lồn mà đắc tội với “đại nhân vật” nha mậy…đó là đạo lý sinh tồn…hiểu không?Toàn lên mặt dạy đời đàn em…

Tân chợt tỉnh ngộ, hít một hơi dài nghỉ :”đúng vậy…xém chút nữa là tiêu rồi…đụ má,sao mình ngu vậy?con đỉ Tuyết kia không đáng cho mình làm như vậy…không chỉ là nó thôi…bất cứ con nào cũng không đáng mạo hiễm”.Nghỉ tới đây liền thấy thoãi mái hơn nhiều cười rạng rở:

-Đúng ha…tui phải cảm ơn anh đó nha …đụ má..tui đúng là ăn cám xú mà…xém chút rước họa rồi.Đi…tui đãi anh nhậu 1 bửa…

-Hiểu rồi hả mầy…khặc khặc khặc vậy mới khôn…đi…nhậu xong tao dẩn mầy kiếm vài em xả xui cho mầy…bảo đãm mầy hài lòng…

-Anh Toàn à…em bây giờ muốn thay “gu” rồi…có biết ai có chồng mà còn sạch nước cản hong?

-Có …mầy muốn hả?không thành vấn đề …thiếu cha gì,nhưng chậm chậm 1 chút tao giới thiệu cho mầy,lúc nầy chưa được,tao đang xài….hắc hắc hắc…không cho mầy được…chờ anh mầy chơi xong đã ,sorry nha…anh em là anh em nhưng đàn bà mạnh ai nấy xài…hehehe…Toàn cười nham nhở…lại cãm thấy nứng cặt,vừa móc di động ra vừa xua tay:

-Tao bỗng nhiên bận rồi…tụi mầy đi đi…lần khác…rồi không đếm xỉa bọn đàn em,toàn đi tới một góc bấm số…

Linh nhìn chồng bực dọc…thật không có tiền đồ,một chút chuyện cũng không xong,mời người ta tới nhà ăn bửa cơm thôi mà làm không được,chuyện nhỏ như hột mè làm không xong vậy tương lai làm sao làm chuyện lớn được…

Linh muốn “lên thuyền”của Chủ tịch Vân…con đường dễ dàng nhất là bắt tay từ chồng mình…dù sao Tài và Long trước kia là bạn thân…có gì không được chứ?

Linh không hề nghỉ đàn ông cần sỉ diện…tuy là bạn thân nhưng trước giờ rất ít hoặc không liên lạc,nay vừa thấy vợ người ta lên chức liền mời tới nhà ăn cơm làm thân…chuyện này Tài không làm được nhưng Linh thì thấy quá dể dàng ..tại sao không làm nên bực bội….đang ngồi nghỉ cách thì di động vang lên…liếc nhìn màn ảnh Linh vội đứng lên đi về phía góc tường,không muốn Tài nghe lóm…

-A lô…chuyện gì ?sao gọi giờ này vậy?Linh nói nhỏ trong máy,giọng điệu rất nhu mì khác hẳn lúc nói với chồng…

-hẹn gặp chổ củ…7 giờ…Toàn nói như ra lệnh…

-gấp vậy?có chuyện gì sao?

-Còn chuyện gì nữa..đã mấy ngày không gặp rồi…Toàn cười dâm dê trong máy..

Linh thấy nóng lên…cãm thấy phía dưới bắt đầu ươn ướt…Toàn trẻ hơn nàng cũng chục tuổi nha ,bú liếm đụ cũng rất khá…

-Ừm..lát gặp…nói xong cúp di động quây qua thở dài nói…

-Anh ở nhà kiếm gì ăn đi…em có chuyện ra ngoài giãi quyết chút..con bạn thân có chuyện…

Thấy vợ không nhắc chuyện mời khách ăn cơm…Tài như được đại xá liền gật đầu…

-Được…em đi đi ….đi sớm về sớm…Tài hoàn toàn không biết vợ đi đụ dạo…

Linh vừa ra cửa..Tài liền bấm di động…

-Alô…

-Anh đây..thằng chồng em có ở nhà?

-Đời nào hắn có mặt ở nhà vào giờ nầy…chuyện gì?Trang,vợ phó đồn Vinh đang ngồi coi tv thì Tài gọi tới…

-Ra ngoài được không…chổ củ…Tài hỏi.

-Con vợ anh đâu….không có ở nhà à?

-Đi đâu rồi…thây kệ nó..em tới chổ củ nha..anh chờ…

-Mới hôm qua mà…anh nầy…Trang cười lỏn lẻn…

-Ai biểu em ngon quá chi…tới nha…anh chờ…

-Ừm…lát gặp…

-Lát gặp…

Chuyện đời là vậy…đồ rác của mình là đồ quí của người và ngược lại…

Chuyện 5

Trong văn phòng Bí thư thành ủy…Hải đang ngồi ngửa trên chiếc ghế bành da nhập từ Ý,mùi ghế da “mới” còn thoang thoãng,quần lảo kéo xuống quá đùi,cặt lảo hiển lộ…Chánh văn phòng Thảo đang miệt mài liếm láp…chỉ thấy chiếc lưỡi rà lên rà xuống từ bìu dái lên tới đầu cặt rồi từ đầu cặt rà trở xuống…thỉnh thoãng lại ngậm sâu vào,đầu tóc gục gặt vài cái ,nhã ra rồi cứ thế mà liếm láp lên xuống,Bi Thư Hải rên hừ hừ nhắm mắt hưỡng thụ khẩu kỷ của nàng…Phải nói trình độ bú cặt của Thảo đã đạt đến mức thượng thừa,đó là điều Hải không thể ngờ và vô cùng hài lòng,mỗi ngày cứ vào giờ nầy là Chánh văn phòng Thảo mang ly trà Ô long vào và rồi đem khẩu kỷ ra phục vụ lãnh đạo,Bí thư Hải không thích đụ lổ dưới chỉ thích đụ lổ trên thôi và dĩ nhiên là cũng có bóp vú và sờ móc lồn đấy.

Bí thư Hải được người bú cặt trong khi tay lão thì tái máy bóp vú,sờ móc lồn người ta thì làm sao người ta chịu nổi?có điều là Thảo không dám phàn nàn chút nào lại còn phãi làm mặt phấn khỡi khi phục vụ lãnh đạo…coi như là một nhiệm vụ chính trị đi…đôi khi bực tức Thão thầm nghỉ…

Liến sạch đầu cặt,kéo phẹc mơ tuya lên xong cho chỉnh tề…Thảo đứng lên cười quyến rủ.

-Bí thư chiều nay có thì giờ rãnh rổi cho vợ chồng chúng tôi mời bửa cơm?

Hải làm gì không hiểu ý nghỉa của lời mời “thân thiện” của thuộc hạ?Cách đây không lâu trong lúc “lên tiên” lảo có hứa cho chồng Thảo thượng vị,bây giờ cũng là lúc thưỡng công cho nàng bú cặt lão hơn tháng nay rồi…thật ra ở cương vị Bí thư,là số 1 của thành phố ,Hải cũng cần những tay chân thân tín nắm những vị trí quan trọng và chồng Thảo cũng là một lựa chọn không tồi…

-Em nghỉ sao nếu anh điều chồng em làm cục trưởng Cục tài chánh?Hải sau khi suy nghỉ một chút rồi nói…lảo vừa nói vừa dùng ngón tay trỏ gỏ gỏ trên mặt bàn…

Thảo suýt ngợp thở vì sung sướng…Duệ,chồng nàng hiện nay là Phó cục trưởng thường trực của cục vệ sinh,đó là do sự nâng đở của cựu Bí thư,nhưng cũng thường bị chèn ép bởi thằng Cục trưỡng nên không có chổ phát uy “tài năng”,lần này nếu được Hải chiếu cố mà ngồi lên cái ngai vàng Cục trưỡng Cục tài chánh…vậy ..vậy thì chẵng khác nào “chuột sa hủ nếp”? con đường làm giàu rộng mở?vừa nghỉ tới thôi cũng đủ làm Thảo mừng run lên được,nhìn Hải với ánh mắt tha thiết,hận không biết làm gì thêm để tỏ lòng trung…nàng nhìn Hải nói với ánh mắt kiên định:

-Thay mặt ông xả,tôi xin cám ơn Bí thư đã có ý bồi dưỡng…sau nầy Bí thư có thể tin tưỡng ở chúng tôi…Bí thư bảo đi hướng Đông chúng tôi dù có chết cũng không đi hướng Tây…Thảo long trọng “thề thốt”…

Hải hài lòng với biểu hiện của nử thuộc hạ…lảo cười dâm dê:

-Ậy …không cần phải long trọng như vậy đâu…hahaha..rồi nhỏ giọng như sợ có ai nghe thấy mặc dù trong phòng Bí thư rộng lớn chỉ có hai người :”em cứ mổi sáng cho anh thoãi mái là được rồi…”hahaha vửa nói lại vừa đưa tay bóp vú…

-Bí thư muốn sao thì sao đi…Thảo cười lỏn lẽn,mắt dâm mỵ nhìn đũng quần Hải thầm nghỉ:”không đi hướng Tây cũng còn hướng Nam,hướng Bắc nha…bà đây chịu khó bú cặt mi nhưng tới khi nào thì thật là khó biết …rồi lại nghỉ :”phải tìm cách dựa vào cổ thụ của con đượi kia mới được…nó làm được ..mình không tin là thua con đượi nầy…

Thảo sữa sang lại quần áo chỉnh tề bước ra khỏi văn phòng Bí thư đi về văn phòng mình lấy di động gọi cho chồng.

-Alô..anh đây…bà xả..chuyện đó sao rồi…Duệ có lẻ nóng lòng chờ tin tức nên nhanh chóng bắt điện thoại hỏi…

-Cục Tài chánh…Giọng Thảo nghiêm túc vang lên.

-….em..em nói thiệt?giọng nói Duệ đầy phấn khích và xúc động run run vang lên…

-Chuyện này nói chơi được sao?trưa nay có cuộc họp Thành ủy về điều động nhân sự…Thảo hãnh diện tung tin với chồng…

-cám..cám ơn em bà xả…Cực khổ cho em rồi…

-Anh nhớ là được…thôi cúp máy đây..chờ tin đi…

Thảo cúp máy..Duệ cười khoái trá rồi bỉu môi: “cứ bú cặt lảo ấy đi…ông không ngại đâu miễn là ông có lợi thì mi bú cặt ai cũng thế thôi..cứ tưỡng mình hay lắm í”…

Có tiếng gỏ cửa …

-Vào đi…Duệ dõng dạc nói vọng ra…

-Cục trưỡng..xin chào…có một số văn kiện cần ông duyệt…Oanh,nữ thư ký cũa Duệ,người tươi mát bước vào..nhoẻn miệng cười uỷ mị…Cách đây 2 năm,lúc tốt nghiệp đại học Cần thơ liền được trúng tuyền làm thư ký cho Chủ tịch thành phố…coi như một bước lên trời,lắm người khác hâm mộ ai dè vừa cho Chủ tịch đụ không lâu liền bị giáng chức làm chân chạy cho Phó Cúc trưỡng Duệ…Oanh không cam lòng…lóng rày nghe phong thanh lảo này có thể “thượng vị” đấy…Oanh không tin lắm,theo nàng biết chổ dựa của Duệ không lớn vì vậy mỗi lần Duệ có ý “dê” Oanh khéo léo đẫy đưa,đôi khi cũng cho lảo “đụng chạm” chút chút..không mất mát gì mà …

Duệ nhìn Oanh thèm chãy nước miếng nhưng nghỉ tới tiền đồ của mình liền cố đè nén…trong quan trường thành phố Cần thơ ai lại không biết người đẹp nầy không nên đụng tới nếu không muốn làm trái ý với phu nhân Chủ tịch tỉnh…không phải Chủ tịch Lể vì vậy mà bị cho về vườn sao?lý do là dây dưa “mờ ám” với người đẹp nầy…

Duệ bưng ly trà đưa lên miệng lơ đãng nói :

-Nghe đồn có đại nhân vật nào đó trong thành phố…khiến Chủ tịch tỉnh cũng e dè…

Oanh cũng nghe nói ,nàng cũng đang thăm dò…chuyện nầy rất quan trọng đối,bản thân nàng không đắc tội với Chủ tịch tỉnh,Oanh không có tư cách đó nhưng khổ cái là bạn trai củ của nàng Hiếu hiện nay là tài xế của Phu nhân Chủ tịch tỉnh…Oanh thở dài…nước chãy xuống người nhìn lên,lúc trước Oanh cho Chủ tịch đụ cũng chỉ vì muốn tiến lên trong xã hội này thôi…ai dè lão ta cũng vì đụ nàng mà bị “lưu đày” còn nàng cũng bị giáng chức chỉ vì Hiếu được lòng Chủ tịch tỉnh phu nhân.

Bây giờ ai cũng thấy Oanh như thấy quỉ,tránh xa sợ liên lụy,nếu tiếp tục như vậy thì không xong nên lúc nào Oanh cũng tìm cách,nghe Duệ nói,Oanh như thấy 1 tia sáng cuối đường hầm

-Cục trưỡng,ông biết được cái gì nói tôi nghe đi mà… Oanh cười nũng nịu giọng ngọt như mía lùi cầm tay Duệ lắc lắc,ngực cạ sát vào người lảo,khiến cặt lảo cứng lên,nhưng nghỉ tới tương lai là Cục trưỡng Cục tài chánh ,Duệ liền tỉnh táo lại,không thể phạm sai lầm được ,lảo “bấm bụng lạnh lùng” tuy nhiên trong lời nói cũng có chi tiết “vô cùng trọng đại”:

-Chủ tịch Vân thượng vị..nghe nói là có người nầy giúp đấy…tôi chỉ biết bấy nhiêu…

Oanh sáng mắt lên,như vậy là quá đủ rồichuyện còn lại nàng không làm được thì không nên len lõi trong chốn quan trường..

-Cảm ơn ông Cục trưởng…coi như tôi thiếu ông một ân tình..sau này nếu có dịp…

-Hahaha không cần đâu…không cần phải làm vậy…Duệ “đạo đức giả” đẫy đưa.mắt nhìn vào cơ thể Oanh với ánh mắt thèm khát…”không phải là lúc….không phải là lúc…”Duệ nói thầm trong bụng…Tuy nhiên ánh mắt của lảo không che dấu được Oanh,nàng khinh bỉ” muốn chứ gì?nhưng không có gan,bà đây cũng cóc cần”…tuy vậy ngoài miệng vẫn cười tươi…

-Thôi không cần phiền Cục trưỡng ngài nữa…nếu có dịp tôi mời ngài dùng cơm…

-Ừm được..được mà..Duệ “tiếc nuối’ hàm hồ đáp lời nhìn người đẹp lắc mông đi…

Chuyện 6

Hà nội…

Đang đọc văn kiện ,thấy Chánh văn phòng bước vào,Tổng Bí thư ngước mắt lên nhìn người bạn đã mấy chục năm cùng lảo tiến lui thân thiết hỏi:

-Cai vụ đó sao rồi?có tin tức gì chưa?

-Đúng lúc tôi cũng định báo cáo với anh đây….Chánh văn phòng Nhạc rót ra hai ly trà,một đưa tới cho Tổng Bí thư.một cho mình rồi từ tốn ngồi xuống ghế đối diện…Chậm rãi hớp một ngụm trà xong rồi nói:

-người nầy xuất thân bình thường…trẻ hơn Nancy 10 tuổi…

-Vậy à…con nhỏ này…Tổng Bí thư nhăn mặt…

-Ây da…anh Tín à…bây giờ khác cái thời của tụi mình một trời 1 vực,bọn nhỏ nghỉ sao làm gì thì không phải là chuyện của chúng ta nữa rồi…anh bận tâm làm gì…Nhạc cười cười…

-đành vậy chứ biết sao…à nè…tên đó làm cái gì vậy?

-là tổng giám đốc của 1 công ty xây dựng…cũng là Nancy đứng đàng sau…nhưng ba và chú nó cũng là chủ của 2 công ty xây dựng tầm trung đấy…À còn nửa,1 phần cao tốc Bắc Nam tôi có dặn dò phía dưới dành cho Nancy 1 phần…

-nếu có thể hổ trợ được thì hổ trợ…anh cứ coi mà làm….Tổng Bí thư ngã người lên ghế rồi khoát tay…

-Yên chí đi..tôi biết phải làm sao rồi…thôi tôi ra ngoài..anh cũng nên nghỉ 1 chút đi hả…